Posted by lamdai
at 08:59 AM on June 15, 2009
|
comments (0)
|
Bạn sẽ nghĩ đó là điều nhảm nhí và điên khùng nhất mà mình từng nghe , nhưng tôi lại quyết định làm điều đó .
Ý định này xuất phát từ khi tôi biết đến sự hiện diện của con quỷ đang ẩn náu trong cơ thể tôi . Nó lớn lên từng ngày và sử dụng nội tạng của tôi để nuôi sống cơ thể nó . Một ngày đẹp trời nào đó , khi mà lục phủ ngũ tạng của tôi đã bị đánh chén sạch , tôi sẽ chết .
Thật khó mà diễn tả cảm giác của một kẻ sắp chết . Chỉ khi chiếc đồng hồ báo tử của bạn bắt đầu đếm ngược và bạn không biết chính xác thời điểm nào hồi chuông vàng sẽ gióng lên khiến thân thể bạn đổ gục , hồn lìa khỏi xác , bạn mới hiểu rõ được cảm giác ấy .Bạn sẽ buộc chính mình vào bất cứ điều gì khiến bạn sợ hãi vào đau khổ : sự chờ đợi hay lưu luyến ; nỗi lo âu hay thù hận ...Và khi cái chết đến , bạn bàng hòang tột độ , bạn giãy giụa trong đau đớn và tuyệt vọng để níu kéo lấy sự sống .
Dường như đó là kịch bản chung cho rất nhiều ( tôi không nói là tất cả ) bệnh nhân ung thư thời kì cuối . Nhưng tôi quyết định thay đổi kịch bản đó . Tôi sẽ chuẩn bị cho ngày mình ra đi và tôi sẽ không sợ hãi khi trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay của những người mà tôi thương yêu .
Tôi bắt đầu lên kế họach cho lễ tang của mình .. Nào là rèm trang trí , vòng hoa , đội nhạc kèn trống ...Tôi nghĩ ít ra đến khi chết mọi người cũng phải chú ý đến tôi nên tôi sẽ làm rình rang một chút . Tôi sẽ cho người ta bắt một cái cầu nhỏ , họ hàng người thân tôi sẽ đi qua trên chiếc cầu ấy và thả xuống dòng nước bên dưới một đồng tiền . Đó là nghi lễ mà tôi đã thực hiện trong đám tang ông nội tôi lúc tôi chỉ mới sáu tuổi . Người ta quan niệm rằng trước khi đặt chân đến phong đô , linh hồn người chết phải đi qua một chiếc cầu , khắp hai bên là những cô hồn dạ quỷ đói khát sẽ đến quấy phá người chết , cho nên phải thả tiền xung quanh để cho bọn ma quỷ không làm quấy nữa .Tôi không tin chuyện này lắm , nhưng tôi vẫn muốn có nghi lễ này trong đám tang của mình .Tôi nói với mẹ những sắp xếp của tôi , mẹ khóc rất nhiều và tôi cũng khóc .Nhưng mẹ vẫn chấp nhận , vì đây là nguyên vọng cuối của tôi mà .
Tôi yếu ớt đến nổi không thể ngồi dậy xem người ta hành lễ ra sao nữa . Nhưng tôi vui lắm vì có lẽ tôi là người duy nhất cho đến nay tự chứng kiến được lễ tang của mình cho đến khi nhắm mắt xuôi tay .Mọi người tập trung quanh giường nơi tôi nằm .Những người đàn ông thì lặng lẽ nhìn tôi , đàn bà thì rưng rưng nước mắt .Tôi tự mường tượng ra cái thân xác tàn tạ của mình trong giây phút này mà thờ dài như thu lại can đảm .Ở cạnh giường là chị tôi , mắt chị sưng và thâm quầng vì khóc nhiều chị muốn nói với tôi điều gì đó , nhưng lại quay đi , lấy khăn lau nước mắt .Bên trái tôi là bà và mẹ đứng nhìn tôi , họ cũng khóc . Tôi tự trách mình đã làm mọi người đau lòng . Qủa thật , chết cũng là một cái tội . Tôi những tưởng có thể tỏ ra cứng rắn trong giờ phút này , nhưng tôi không thể , nước mắt cứ thi nhau đổ ra ngòai , chảy hòai không dứt .
-Nắm tay con đi , nắm tay em đi ! - Tôi thều thào- Đừng rời xa con đến khi con ngừng thờ nhé !
Chị tôi bật khóc , tiếng khóc bi thương và ai óan nhất mà tôi từng nghe .Mẹ ôm chầm lấy tôi rên xiết , nước mắt mẹ thấm vào áo tôi nóng ấm .Ba tôi nắm chặt tay tôi như thể ông muốn giằng lại tôi từ tay thần chết .
Mắt tôi nhòa đi và tôi cảm thấy cái chết đang đến gần . Giây phút này , tôi chợt thấy muốn sống , tôi thấy mình còn ước mơ và hy vọng chưa được thỏa mãn , tôi thấy nỗi lưu luyến của mình đối với những người mà tôi yêu thương . Bằng tất cả sức lực cuối cùng tôi nói :
-Nếu có kiếp sau , con xin được làm con của ba mẹ , em xin được làm em của chị . Cám ơn mọi người vì đã cho con tất cả những gì mà con muốn trong ngày cuối cùng này và trong suốt cuộc đời của con .
Trong giây phút đó , những kỉ niệm của tuổi thơ bỗng chốc tràn về . Tất cả những hình ảnh đó hiện về như một đọan phim của đời tôi , với những tiếng cười râm ran , những tiếng khóc não nùng . Tất cả trôi qua thật nhanh rồi vụt tắt ...
Đó chỉ là giấc mơ của tôi . Một giấc mơ đáng sợ đã giúp tôi nhìn nhận lại cuộc đời . Một ngày nào đó tôi cũng sẽ chết như tất cả con người trên thế giới này . Nhưng tôi sẽ cố gắng giữ lại nhiều hơn một cuốn phim ngắn những hình ảnh đẹp về cuộc đời . Đến lúc đó tôi sẽ không còn phải hối tiếc nữa .
Bất cứ cái gì đã tồn tại thì phải diệt vong , sao trên trời và hoa trên mặt đất rồi cũng phải chết . Cái chết là thanh thản hay là dữ dội thì tùy thuộc vào bản chất của sự vật đó lúc còn sống .
[LamDai - Tản mạn về cái chết]
Posted by lamdai
at 08:58 AM on June 15, 2009
|
comments (0)
|
I didn't mean to suicide...
Sáng nay thức dậy , đột nhiên thấy cổ tay mình ngứa ngáy , anh khẽ lấy tay kia quơ lấy mà gãi. Trong cơn mơ hồ của giấc ngủ còn dật dờ chưa dứt , anh kinh hòang cảm nhận một vết lồi ghê tởm. Cái quái gì thế này ?
Anh bật dậy , lọang chọang bước vào phòng tắm , đầu đau kinh khủng . Tay chộp vội vòi nước máy , hòng xả thật mạnh để rửa trôi đi cơn điện dại chập chờn ấy. Những vặn mãi , vặn mãi mà chẳng thấy nước chảy ra . Cái vòi nước cứ rít lên "kin kít" một cách lạnh lẽo . Đang loay hoay thì anh nhìn thấy một mảnh giấy , bị vò nát nằm cạnh sọt rác . Anh lần đến mở vội ra xem :"Chúng tôi tạm thời ngừng cung cấp nước tại căn hộ của quý khách cho đến khi hóa đơn tháng trước được thanh tóan...". Không thể nào !
Kìa , trong bồn tắm vẫn còn nước , anh phải tỉnh lại và thóat khỏi cơn mơ điên rồ này mới được . Anh chồm tới bên cái bồn đầy nước , vội vã vốc nước lên mặt . Kì lạ thật , làn nước táp vào mặt phả ra một mùi tanh hôi khó tả . Anh bàng hòang nhận ra đó là...máu. Tay chân anh rụng rời , mồ hôi nhễ nhại miệng anh phát ra những tiếng kêu ú ớ không nên lời . Tay đẩy mạnh cho người bật nhanh ra phía sau , anh cố nhích sát đến cái tường ốp gạch mà tựa lưng vào , tránh xa khỏi cái bồn máu kinh tởm đó .Anh nắm lấy áo của mình , lau mạnh khắp mặt mũi để xóa tan mùi tanh tửi đó. Những nó vẫn cứ phảng phất khiến anh muốn nôn .
Anh với tay vặn nắm đấm cửa , vặn mạnh . Nó bị kẹt rồi . Anh đẩy người đập mạnh vào cửa , nó không bật ra .Anh thử lần hai , rồi lần ba. Đột nhiên nó bật mạnh , anh té nhào ra ngòai . Trong sự khiếp đảm , anh lao nhanh ra ngòai cửa chính . Đột nhiên chân anh trượt phải mảnh giấy gì đó . Định thần nhìn lại , thì ra đó là một lá thư được dán kĩ . Bên trên thư có đề tên ba mẹ anh . Anh với tay bóc nhanh phong bì . Trên mặt giấy trắng hiện ra nét chữ quen thuộc . Không...không thể nào ! Đó chính là nét chữ của anh , nét bút quằn quại tạo nên ba chữ "Thư Tuyệt Mệnh" . Lá thư dần dần chuyển sang màu máu . Anh nhận ra vết sần trên cổ tay anh đang nứt ra và máu chảy ra thành dòng . Anh cảm thấy chóang váng và lịm dần...
[Đây là một câu chuyện mang tính phóng tác của LamDai , nhân vật trong chuyện chỉ là do LamDai tưởng tượng ra , nhưng không phải là không có thật...]
Posted by lamdai
at 08:57 AM on June 15, 2009
|
comments (0)
|
Nó là một thằng USB cũ rích và xấu tệ . Cả một người màu vàng ối viền cam . Thân thì vừa mập mà lại vừa lùn . Nhìn là thấy chán rồi . Chưa kể dung lượng não bộ chỉ có mỗi 256 Mê , hèn gì trí nhớ kém , lãng tai , quáng gà , cộng thêm tưng tửng và dễ bị nhiễm virus CúmgiacầmLoveDzju.exe .
Dạo này nó ghiền một con nhỏ chân dài . Cô ta thuộc dòng dõi Transcend , một gia đình danh gia vọng tộc . Con nhỏ này học rộng , tài cao , thông minh thuộc hàng đẳng cấp. Kì rồi đi đo IQ , nó làm nổ máy đo khi chỉ số IQ tới hơn 2 Giga . khiếp thật ! Chẳng hiểu sao mà thằng USB cùi bắp nhà ta lại có gan cưa con bé ấy .
Trời ơi , nhìn hai ổng bả tình tứ với nhau mà muốn ói ba bốn bọc . "Chàng chờ em nhoa !" "Nàng chờ ta nhoa !" . Nổi hết da gà da ốc da thằn lằn lên rồi nè . Nàng đi thì chàng cũng lết theo , nàng nói một câu , chàng trả lời một bảy chục câu .
Giải thích hiện tượng bí hiểm thiên nga chịu gần gũi với cóc ké này , các nhà sinh vật học của chúng ta đã phải vật lộn với chăn gối trong suốt hàng năm trời để rồi đưa ra hai giả thiết :
Giả thiết 1 : Con gái mà giỏi quá thường đàn ông nó khiếp , nó lánh . Biết tại sao hôn ? Tại gì lỡ mà chàng nói ra câu nào hơi bị thếu iốt một chút thôi là nàng sẽ xúyt xoa :" Sao mà anh ngu.u..u.u.u..u.u..u.uuu. thế không biết !" Cho nên có thể suy ra nàng Transcend bị ế lâu nay vì lẽ đó , nay tự nhiên có người cua hổng lẽ hổng chịu . Nhưng trong thâm tâm nàng nghĩ "Bà đây tạm chấp nhận đi chơi với thằng gà đó một thời gian thôi . Đợi khi bà lên tiến sĩ thì thiếu gì thằng nó theo . Á Há Há .. há ! "
Giả thiết 2 : Trancens thực chất là một con mụ quá lứa lỡ thì . Đi cắt mắt , chỉnh mũi , chẻ cằm , niền răng , căng da mặt cho trẻ lại như thiếu nữ 18 . Chỉ tội cái thẫm mỹ viện làm ăn cẩu thả nên cái mũi lệch góc 60 độ so với cái mặt cho nên ai cũng biết cái mặt của bả là nhân tạo cả . Chỉ có thằng gà nhà ta mắt quáng mà , đâu có thấy cái gì . Nhìn lơ mơ thấy bả đẹp như tiên nữ vấp té từ trên lầu bay xuống á ! Mê liền .Thôi mệt ! Giả thiết với chả giả thiết thì rốt cục cũng chỉ là 2 cái USB bố khỉ . Chiện của tụi nó mình nhúng vô chỉ tổ bẩn tay bẩn cẳng .
[Đây là một câu chuyện mang tính trào phúng của LamDai ]
Posted by lamdai
at 08:56 AM on June 15, 2009
|
comments (0)
|
Có đôi khi nụ cười đến với bạn thật tình cờ , có đôi khi chỉ cần một ánh mắt , sự thân thiện sẽ chào đón bạn ...
Hôm nay nghe nói phòng thí nghiệm có người mới đến làm , anh thật không ngờ đó là là An .An là một cô gái xinh xắn, thông minh và nhạy cảm . Hai người đã từng có một thời quấn quít với nhau như hình với bóng . Thật khó có thể mường tượng rằng trong một thời đại mà mọi trái tim đều băng giá và mọi cái nhìn đều lãnh cảm lại có thể tồn tại một tình bạn trong sáng và đẹp đẽ đến thế . An chia tay anh ngay sau khi tốt nghiệp , cô muốn sang Phần Lan để tu nghiệp một thời gian . Anh hiểu rất rõ sẽ thật sai lầm nếu anh khuyên cô ở lại , bởi vì An luôn là một cô gái tài năng và ôm ấp mộng bay nhảy ở những phương trời mới . Tuy vậy anh vẫn không thể nào quên được cái bóng lẻ loi của mình trải dài trên đất phi trường vào cái ngày mãn thu năm ấy .
Năm năm , quãng thời gian đủ dài để kí ức con người chớm quên đi hết thảy những buồn vui của quá khứ . Thế mà An trở lại đúng vào cái thời điểm đó , thời điểm mà hình ảnh của cô trong kí ức anh chỉ còn là một chấm sáng chập choạng . Có lẽ nếu chỉ cần phai đi một thời gian nữa thì dù có gặp lại thì anh cũng chẳng nhận ra cô .Anh muốn bắt chuyện với An , nhưng có cái gì đó ngăn anh lại . Anh nhận ra ánh mắt long lanh và đôi môi mấp máy như muốn nói điều gì của An khi hai người gặp lại nhau tại công sở . Có lẽ cũng như anh , An không thể mở lời . An có bằng cấp cao nên vừa đến đã làm sếp của anh . Hiển nhiên cô chỉ làm việc trong văn phòng , còn anh thì mải miết làm thí nghiệm trong phòng LAB . Cả hai chằng thể trò chuyện với nhau , hay là không muốn trò chuyện với nhau ? Khoảng cách của hai con người làm chung một cơ quan xa nhau vậy đấy. Khoảng cách của lòng người ...
Cơn mưa ồ ạt và dai dẳng quá ! Thời tiết bao giờ cũng đỏng đảnh như vậy vào những ngày cuối thu . Cái cầu thang sắt lộ hẳn ra ngoài hiên . Từng dòng nước mưa xối xả không ngừng dội lên những bậc thang đã đến hồi hoen rỉ . Anh nhẩm tính nếu bước xuống hết những bậc thang rồi từ đấy chạy thật nhanh ra ô tô , mở cửa ô tô rồi nhảy vào tổng công đến gần hai phút . Khoảng thời gian tưởng chừng rất ngắn đó cũng đủ khiến anh ướt như chuột lột . Anh ngần ngại đứng mãi trong hiên , hy vọng cơn mưa sẽ bớt hung hãn . Nhưng khổ nỗi đã đứng gần mười lăm phút mà chẳng thấy trận mưa giảm đi tí uy lực nào.Đang loay hoay thì anh thấy An từ trong bước ra . Cô mặc cái drip đỏ trông thật trẻ trung và xinh đẹp . Cô ngước lên nhìn anh . Và trong khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau , bấc giác anh nở nụ cười thân thiện . An có hơi sững sờ , nhưng rồi cô nhìn anh , cười rất tươi . Nụ cười của cô vẫn đẹp rạng ngời , hồn nhiên thư thuở hai người còn đi học.; An đưa tay vào giỏ , nhìn anh ánh mắt tinh nghịch rồi lôi ra một chiếc dù gấp . Cô chìa chiếc dù ra trước mặt anh rồi cắn môi làm điệu :
-Em đang đợi anh cầu xin đấy !
Như là một phản ứng quen thuộc từ lâu , anh đáp :
-Bây giờ làm sếp rồi thì ăn hiếp anh đó hả ? - Vừa nói anh vừa trỏ tay lên mũi An .
-Anh sẽ không cầu xin đâu , nhưng anh sẽ cho em đi nhờ xe . À mà tiện thể anh mời em dùng chút gì nhé !
-Okie Okie ! Lâu rồi em không có dịp ăn quán ở Việt Nam . Từ bữa về đây tới giờ cứ lo làm sổ sách không hà . - Nói rồi An cười rạng rỡ . Trong lòng anh dấy lên một sự thắc mắc tại sao mà sự thân thiết này , từ lâu đã mất đi , nay lại trở về với anh và An một cách tự nhiên và nhanh chóng như thế .Nhưng câu hỏi đó chóng mờ nhạt trong tiếng cười nắc nẻ của An và tiếc mưa rời rào rạt không dứt .
Sau cái ngày hôm ấy , trời không còn mưa nữa . Có vẻ như nó đã trút hết những giọt nước cuối cùng của mùa thu để chuyển sang đông thời lạnh lẽo .Cũng sau cái ngày ấy , anh và An không còn cách xa nhau nữa , hai người trở lại thân thiết như cái thời đi học .Anh tự hỏi , nếu như cái ngày hôm ấy , trời không đổ mưa , hoặc nếu như hôm ấy anh có mang theo dù hoặc giả nếu hôm ấy ... anh không nở nụ cười với An thì hai người có thể nào phá tan bức tường rào câm lặng hay không , có nối lại tình bạn hay không . Đến bây giờ anh vẫn không hiểu lí do của nụ cười hôm ấy , những anh tin chắc rằng nó thật kì diệu .
[Rex - Đây chỉ là một câu chuyện do mình tưởng tượng ra thôi . Các bạn thân mến , đôi khi một cử chỉ , một nụ cười cũng thật đáng trân trọng . Hãy tự tin và làm nên điều kì diệu ]
Posted by lamdai
at 08:50 AM on June 15, 2009
|
comments (0)
|
Long đóng sập cửa xe rồi bước nhanh vào buồng thang máy đang mở sẵn . Nếu để lỡ cái thang này thì chắc anh phải chờ đến 5 phút nữa . Căn hộ 22 tầng mà chỉ có 4 thang máy để lên xuống thì bất tiện như vậy đấy . Từ hồi thăng chức từ đầu tháng đến giờ , công việc của anh có phần nhàn rỗi hơn nhiều mà lương lại cao nên anh thấy đầu óc mình thanh thản lạ . Đang suy nghĩ bâng quơ về công việc thì tiếng chuông thang máy làm anh giật mình . Anh bước ra khỏi buồng thang máy và cảm thấy lâng lâng khó chịu . Cảm giác này bắt nguồn từ chứng sợ độ cao của anh , khổ nỗi căn hộ của anh lại ở đến tầng 17 , cũng may là không có ban công. Tuy nhiên Long vẫn rất quý nó bởi vì anh đã phải chờ đến sáu tháng để người ta nhường lại cho căn hộ ở gần khu trung tâm như thế này . Từ đây đến chỗ làm của anh chỉ mất có hơn 20 phút . Sống ở đây đã hơn 1 năm , anh cũng đã quen với hầu hết những người ở đây , chỉ có cái cảm giác lơ lửng trên cao là anh không thể nào quen nổi . Anh mở cửa vào nhà . Căn hộ của anh khá rộng rãi cho một người độc thân như anh , có phòng ngủ , bếp ăn và phòng khách riêng rẽ nhau rất tiện nghi . Anh nhìn một vòng quanh nhà rồi trút một hơi thở phì nhẹ nhõm vì đã được nghỉ ngơi sau hơn nửa giờ khi bơi lội bằng ô tô giữa dòng người đông nghịt . Như thói quen thường lệ , Long mở cửa tủ lạnh , ngó nghiêng một hồi . Cái tủ lạnh tội nghiệp chẳng được cho ăn nên nhìn nó hốc hác , trống rỗng trừ vài lon bia ướp lạnh lác đác trên cánh tủ . Anh lấy một lon khui ngay để uống . Anh vứt chiếc cặp , ví và chùm chìa khóa lên bàn rồi liếc qua cái laptop vẫn để mở từ sáng sớm . Cái bảng nhỏ màu xanh của phần mềm skype báo hiệu (1) Message(s) received . Long nhấp vào rồi nheo mắt xem . "[Yêu Yêu]: Tiểu Bảo à ! Anh ở đâu mấy ngày nay vậy ? Sao ko trả lời tin nhắn của em ? Chúng ta vẫn ổn chứ ?" (Tiểu Bảo là nick của Long trên mạng .) Long phớt lờ những dòng đó , đóng ô tin nhắn lại rồi tắt máy tính . Anh hớp một ngụm bia rồi nhảy tót lên cái ghế bành dài và ngả lưng nằm đó . Long nhìn ra cửa sổ , trời chiều đã ngả sang màu đỏ của gấc chín. Đó là cái trời chiều đẹp nhất theo bình chọn của riêng anh . Đối với anh nó như một kiệt tác thiên nhiên mà không có một hoạ sĩ hay một ống kính chất lượng cao nào có thể sao chép được . Nằm chẳng được bao lâu anh bật dậy , chộp lấy điện thoại và bấm số . - Alô ! Mẹ à ? Con Long đây mẹ . Cái xe của mẹ sao rồi ? ... -Ừa ! Nếu mà nó còn tắt máy mẹ cứ mang sang đây đổi lấy xe của con mà dùng nhé ! ... -Con ổn ! ... -Mẹ ! Con không muốn nói chuyện đó qua điện thoại . Mai con sang kể hết cho mẹ nghe . ... -Dạ rồi ! Cám ơn mẹ . Thôi con gác máy nha mẹ . Từ hồi dọn ra ở riêng đến giờ , Long vẫn thường xuyên về thăm mẹ . Các anh chị của anh thì đi làm ở rất xa nên Long sợ bà ở một mình buồn bã . Trong mấy anh chị em thì Long cũng là người mà bà thương yêu nhất . Con trai út mà ! Trời đã chuyển hẳn sang màu của đêm tối . Khung cảnh từ cửa sổ căn hộ anh nhìn ra đẹp khó tả . Anh có thể thấy rõ mồn một những khối nhà cao tầng lóa chóa ánh đèn ở khu trung tâm và những con đường sáng choang những đèn pha xe chạy . Anh nghe mấy người cùng tầng nói mỗi dịp Tết mở cửa sổ xem người ta bắn pháo bông là đẹp hết sẩy . Long chưa trải qua mùa Tết nào ở căn hộ mới này nên cũng chưa biết cái cảnh đó ra sao . Nhưng anh nghĩ đêm giao thừa anh thích ở cạnh gia đình hơn là xem pháo bông một mình ở đây . Tiếng chuông cửa reo lên cắt đứt dòng suy nghĩ của Long , anh bước ra cửa và không quên mang theo lon bia đang uống dở . Đứng trước cửa là Lam Linh , người hàng xóm của anh . Cô nhỏ hơn anh hai tuổi , vừa tốt nghiệp cử nhân và đang đi dạy ở một trường trung học mà anh không nhớ tên. Vừa thấy anh ra mở cửa , Lam Linh cười tươi , trông cô lúc nào cũng xinh xắn như vậy , hèn gì thấy bọn học trò đến nhà , đứa nào cũng rất yêu mến cô . -Phòng giặt ủi trả nhầm 2 cái áo sơ mi của anh qua bên em nên em mang trả anh đây . -À cám ơn em nhé . Dạo này anh cứ thấy tủ áo mình thưa dần , chắc phải bắt đền phòng giặt ủi thôi . - Vừa nói anh vừa đưa tay ra nhận hai cái áo . Chợt , Lam Linh giật phắt lon bia trên tay của anh rồi cong môi làm mặt nghiêm trọng . -Sao lần nào gặp anh cũng thấy anh uống bia hết vậy ? Anh là con ma men à ? Anh cười hà hà : -Biết làm sao bây giờ đây là thứ giải khát duy nhất anh có . Em mà còn giật của anh thì anh chết khát mất . -Thôi được ! Lần này tạm cho anh uống nhá , lần sau anh mà còn uống nữa thì em sẽ mua tặng cho anh một thùng nước ngọt . Lúc đó tha hồ mà nhậu nhé ! - Nói rồi Lam Linh đưa lại cho anh lon bia làm mặt giận . -Anh biết rồi mà , nói mãi ! Anh có phải học sinh của em đâu . - Vừa nói anh vừa cừơi xòa vì sợ cô lại điên tiết lên . Lam Linh tạm biệt anh rồi đi về căn hộ của cô . Long rất cảm kích cô vì lúc nào cũng có một cuộc sống chừng mực , biết tự lo cho mình và người khác . Anh xem cô như người em gái của mình và rất quý mến cô , và tất nhiên Lam Linh cũng xem anh như một người anh trai mà cô rất yêu quý . Thế nên mới có chuyện cô cấm anh chạm tới rượu bia như vậy . Điểm mặt tất cả những người mà anh quen biết , có lẽ mẹ và Lam Linh là hai người thân thiết nhất đối với anh . Còn Yêu Yêu ( tên thật là Như Phương ) thì có vẻ gì đó không thích hợp với anh . Bên cạnh cô ấy anh không cảm thấy ấm áp . Đó dường như là cái thiếu sót trong tình cảm của hai người . Long lại năm dài trên chiếc ghế bành , anh với tay lấy cái romote bật ti vi lên xem . Ti vi vẫn mở . nhưng mắt anh thì nặng trĩu . Anh nhắm mắt vì nghĩ màn hình ti vi làm cho mắt anh mỏi . Những suy nghĩ bâng quơ lại trôi dạt qua đầu anh . Men bia bắt đầu tỏa lên trên sống mũi làm nó nhồn nhột. Anh muốn suy nghĩ nhiều hơn nữa , nhưng cơn buồn ngủ đã tràn đến mạnh mẽ . Bên tai Long chỉ còn tiếng nhạc xập xình từ chương trình âm nhạc trên ti vi , những tiếng nói cười của Lam Linh còn vang vọng trong trí óc . Rồi tất cả dường như chìm vào dòng chảy êm đềm của giấc mơ ... Buổi chiều sau giờ tan sở của một con người kết thúc như vậy đấy . Một buổi chiều tưởng như rất đỗi bình thường , nhưng lại là hình ảnh thu gọn của cả một cuộc sống . [Rex- Lại là một câu chuyện ngắn do mình tưởng tượng ra thôi các bạn thân mến ^^ . Nhân vật Long trong câu chuyện được xây dựng ngẫu nhiên . Tuy vậy hẳn các bạn cũng cảm nhận được rằng có một phần , rất nhỏ thôi , của Rex trong con người của anh ấy ^^ ]
Posted by lamdai
at 08:11 AM on June 15, 2009
|
comments (0)
|
Thề ngàn kiếp , đợi anh vạn kiếp
Nguyện trăm năm cùng anh mãi mãi .
Kì 4: Em đợi anh vạn kiếp .
- Anh có giấy tờ tuỳ thân nào chứng minh anh là con cháu của ông Bouvier hay không ?– Cô nhân viên phòng triển lãm hỏi một cách lạnh nhạt .
- À ! Tôi có mang theo passport đây . Tôi sống ở Anh nên không có hộ chiếu của Ireland.-Ben nói nhanh .
- Anh đi du lịch à ? – Cô ta lại hỏi . Câu hỏi mang ý quan tâm , nhưng gương mặt cô thì không biểu lộ nét gì của cảm xúc .
- Phải . Chúng tôi đang đi nghỉ mát . - Vừa nói Ben vừa nhìn qua hai người bạn của mình. Họ đang soi mói mấy cái tượng bằng đồng ở gần cổng ra vào .
- Nghỉ mát ở Dungannon à ? Anh chọn đúng địa điểm đấy . – Cô ta đưa ra một câu bình luận bằng giọng nói lãnh đạm . – Xin anh chờ cho ít phút . – Cô nhân viên nói với Ben rồi quay mặt bước đi , mang theo một số giấy tờ mà anh vừa kí xong .
Một lúc sau , cô nhân viên quay lại với một gói vật phẩm được dán tem . Ắt hẳn trong đó là cái chìa khóa rồi .
- Đây , di vật của ông Bouvier . – Cô nhân viên đưa túi vật phẩm về phía Ben .
- Cám ơn cô , thật không ngờ người ta có thể bảo quản tốt những thứ này suốt 300 năm nhỉ . – Ben vừa nhận vừa nói .
- Không hẳn thế thưa anh . Thật ra chúng tôi đang lưu giữ đến 2 di vật của ông Bouvier đây . Nhưng di vật kia hiện đã bị phá huỷ do thời gian nên chúng tôi đã tái tạo lại nó trên máy tính .
- Còn một di vật nữa à ? Đó là gì thế . – Ben ngạc nhiên .
- Phải . Đó là một bức thư . Anh có muốn xem qua không ? – Cô nhân viên lịch sự hỏi .
- Tất nhiên thưa cô . – Ben trả lời . – Matt ! Jenny ! Hai cậu cần xem thứ này .
- Đến ngay ! – Matt và Jenny đồng thanh trả lời .
Cả ba người bạn đi theo bước cô nhân viên đến một căn phòng khác , nằm ở cuối hành lang dài của khu phòng triển lãm . Căn phòng nhỏ bé có dạng như một cái phòng thí nghiệm . Trước cửa ra vào có đề một cái bảng “ Phòng tái tạo hiện vật không thể lưu trữ”. Cô nhân viên đẩy cánh cửa đi vào , bên trong máy lạnh chạy vi vu làm không khí thay đổi hẳn . Căn phòng có chừng vài chục máy vi tính và các thiết bị hiện đại khác , nhưng chỉ có lác đác vài người vận hành .
- Xin đừng đụng vào các máy tính nhé ! – Cô nhân viên nhắc nhở , rồi quay sang một trong số những người đang ngồi ở bàn vi tính và nói . – Anh cho các vị khách này xem qua hiện vật mã số 6023 nhé .
Người thanh niên ngồi sau máy tính khẽ gật đầu rồi bắt đầu thao tác trên máy một cách điêu luyện . Chẳng mấy chốc ba người bạn đã thấy trên màn hình hiện ra hình ảnh ba chiều của một bức thư cổ được số hóa . Jennifer cúi mặt gần máy tính để đọc dòng chữ được viết trong thư bằng một thứ mực đen hơi nhòe nhoẹt .
“ Thư gửi bà Đại tướng phu nhân : Regina Haylee Bouvier
Người gửi : Đại tướng Samuel Williams Bouvier .
London ngày 1/9/1961
Gina yêu mến ,
Đã hơn ba tháng rồi anh chưa gửi một bức thư nào cho em . Thư từ Dungannon anh vẫn nhận đều đặn . Tình hình chiến sự rối ren , anh khó lòng tìm được chút giờ vàng rãnh rỗi để được thư từ truyện trò cùng em .
Mùa đông này anh sẽ về Dungannon thăm em , vợ yêu của anh , một chuyến . Hãy giữ gìn sức khỏe em nhé .
Trong thư lần trước em có nhắc đến Elizabeth . Em ơi , đừng ghen bóng ghen gió , cô ấy đã theo gia đình đến Mĩ cách đây hai năm rồi .
Yêu nhất mình em !
Sam !”
- Ôi thật là cảm động . – Jennifer thốt lên .
- Ông ta viết thư này vào ngày 1/9 à ? Nếu tớ nhớ không lầm thì ngày 6/9 ông ta hy sinh.-Matt vừa nói vừa ra vẻ suy tư .
- Phải . Sau khi viết bức thư này năm ngày thì Đại tướng đã bị ám sát tại London . Bức thư này chưa được gửi đi mà vẫn nằm yên trong tư dinh của ông ấy cùng với cái chìa khóa mà anh Ben đã nhận . – Cô nhân viên tiếp lời .
- Ôi thật là đáng thương cho họ . Đáng nhẽ ra họ đã được trùng phùng với nhau . Chiến tranh đúng là khốn nạn và vô nhân đạo . – Jenny có vẻ bức xúc .
- Không lẽ nào mọi chuyện lại xảy ra như vậy ! – Ben thì thào như tự nói với chính mình.
- Xảy ra như thế nào ? – Matt hỏi , ra vẻ ngạc nhiên .
- Đi nào các cậu , chúng ta cần phải xem trong căn phòng ấy có chứa đựng những bí mật gì . – Ben nhìn hai người bạn , vẻ mặt quả quyết .
- Xin cô vui lòng in cho chúng tôi một bản của bức thư này nhé . – Matt quay sang cô nhân viên nói .
- Tất nhiên rồi . – Cô ta trả lời .Rồi quay sang anh chàng điểu khiển máy – Anh in cho họ một bản màu nhé .
…
Ba người bạn trở về Rinevilla , Jennifer đẩy xe đưa Ben vào và Matt theo sau . Cả ba đều hối hả . Ông Raymond thấy cả bọn chạy vào thì cũng đi theo . Mấy người họ đều chạy sang bên kia sảnh vào cái hành lang hẹp để đến căn phòng bí mật trong giấc mơ của Ben .
Căn phòng hiện ra với tất cả sự kì bí của nó . Ben mở cái túi vật phẩm bằng giấy , lấy ra cái chìa khóa rỉ sét . Anh cẩn trọng đưa nó vào cái lỗ khóa cũng hoen ố qua thời gian . Cả bốn người , Ben , Matt , Jennifer và ông Raymond đều hồi hộp chờ đợi đều gì sẽ xảy ra . “Cạch” ổ khóa bật mở , cánh cửa từ từ mở ra tạo ra một tiếng “Kẹetttt” kéo dài . Bên trong căn phòng tối om om , bụi và mạng nhện như bị thổi tung khi mấy người cùng di chuyển vào bên trong .
- Ở phía này có cửa sổ . – Jennifer lên tiếng . Cô với tay đẩy cánh cửa sổ bật tung ra ngoài . Một luồng ánh sáng chói chang rọi vào khắp căn phòng , soi rõ tất cả những thứ trong ấy . Một cái bàn làm việc một tủ sách , một cái ghế bành bằng gỗ và giấy tờ vương vãi khắp phòng . Tất cả hoàn toàn giống với giấc mơ của Ben .
- Các cậu xem này ! Không thể tin được. – Matt reo lên . Cả bọn kể cả ông Raymond nhìn về phía tay Matt chỉ . Đó là hai bức tranh vẽ được treo trên một bức tường .
- Samuel ? Regina ? Có phải họ không ? – Jenny thốt lên . - Cậu nhìn kìa , ông ta giống Ben như đúc .
- Đúng vậy ! – Matt nói .
Ben há hốc miệng nhìn bức tranh người đàn ông mặc quân phục , mãi tóc bồng bềnh và đang cười một cách nghiêm nghị . Bức tranh cứ y như là chân dung của chính anh khi đóng một bộ phim cổ . Bên cạnh đó là tranh vẽ Regina , một người phụ nữ cực kì xinh đẹp với sóng mũi cao , đôi mắt sáng rực và nụ cười thánh thiện .
- Ôi lạy Chúa ! Thật không thể ngờ chuyện luân hồi là có thật . – Ông Raymond đứng đàng sau thốt lên . – Ông ta đã trở lại trong chính con cháu của ông ấy .
- Không thể…không thể nào . Chuyện này vượt ra khỏi mọi lời giải thích của khoa học .– Ben nói , giọng hơi run run .
- Ở đây , tại Rinevilla , đã ba trăm năm qua , cũng không hề có một chứng minh khoa học nào có thể giải thích cho sự xuất hiện của phu nhân Regina ! – Ông Raymond tiếp lời . – Nhưng mọi chuyện vẫn diễn ra đấy thôi .
- Thế nhưng , điều gì đã khiến bà ấy u uất ? – Jennifer lên tiếng .
“Bộp” một quyển sách rơi ra từ cái tủ sách khiến Jennifer giật nảy mình . Cô quay lại và nhặt nó lên . Quyển sánh đã sờn màu và rách rưới dính đầy bụi khiến Jennifer phải khịt mũi mấy cái . Cô lấy tay phủi phủi mấy cái rồi dở ra xem .
- Nhật ký của Gina ! – Jennifer thốt lên .
- Sao ? Nhật ký của Đại tướng phu nhân à ? – Matt chạy ngay lại . Ben cũng từ từ lăn xe tới .
- Chúng ta có thể tìm ra nguyên nhân vụ tự vẫn của bà ta trong cuốn nhật ký này . – Ben nói .
- Phải đấy . Cậu lật mấy trang cuối xem . – Matt tiếp lời .
Jennifer mở ra mấy trang cuối và cố đọc thật nhanh để tìm mấu cốt vấn đề .
- Đây này ! Các cậu nhìn xem : - Jennifer đọc to vài dòng nhật kí theo ngày tháng .
“ Ngày 24/4/1761 , đã ba tháng không nhận được thư của chàng . Sammy liệu có mệnh hệ gì hay chăng ? Hay có lẽ chàng đang vui vẻ cùng cô ấy ?”
“ Ngày 12/5/1761 , lại gửi đến chàng một bức thư của ta . Rất mong chàng hồi đáp .”
“ Ngày 28/5/161 , nhận được thư của Sammy . Chàng viết rất ngắn . Chỉ là vài lời hỏi thăm và cho ta biết chàng vẫn ổn .”
“ Ngày 8/6/1961 , trong bữa tiệc chiêu đãi các phu nhân . Ta đã rất buồn khi bà Magarett Hoper nói rằng Sammy đang ở cùng với Elizabeth . Bà ta luôn là kẻ xấu mồm . Nhưng ta vẫn ngờ ngợ những điều bà ấy nói là thật”
“ Ngày 22/6/1761 lại gửi đến cho chàng một bức thư khác .”
“ Ngày 15/7/1761 vẫn không thấy chàng hồi âm.”
“ Ngày 21/7/1761 chẳng hiểu sao ta lại bắt đầu có ý nghi ngờ chàng không chung thuỷ . Tin tức từ chàng vẫn bặt tăm .”
Hết rồi . đây là mấy dòng cuối cùng trong nhật ký của bà ấy .
- Thì ra là vậy ! – Matt gật gù .
- Cậu có nghĩ những gì tớ đang nghĩ không Matt ? – Ben hỏi .
- Chắn chắn Benny à ! Tớ tin là như thế . Bà ta đã nghi ngờ ông Samuel có tình nhân mới. Suốt hai tháng từ sau khi bà ấy viết dòng nhật ký cuối cùng , có lẽ bà ấy sống trong đau khổ và tuyệt vọng . – Matt suy luận .
- Và lá thư từ London của Samuel lẽ ra đã là cái phao cứu sống bà ấy . – Jennifer nói , giọng xúc động . – Ôi , thật là bi kịch .
- Trong giấc mơ , bà ấy đã gọi tớ là Sammy . – Ben nhớ lại . – Có lẽ bà ấy tưởng tớ là ông Đại tướng .
- Thì thật chất cậu và ông ấy là một mà . – Matt nói .
- Kiếp này với kiếp khác thì có liên quan gì đến nhau nữa ! Cậu thật là …- Ben cáu kỉnh .
- Thế cậu định thế nào hả Benny ? – Jennifer hỏi .
- Phải giúp bà ấy siêu thoát thôi . – Ông Raymond nãy giờ im lặng bỗng đột ngột lên tiếng . Ba người bạn quay lại nhìn ông với ánh mắt kinh ngạc .
- Siêu thoát ? – Ben hỏi .
- Phải ! Con người trước khi chết mà vướng mắt chuyện trần gian thì lúc chết , linh hồn sẽ quanh quẩn ở nhân gian mà không thể siêu thoát được . Bà Đại tướng phu nhân hẳn vì thế mà ám ảnh Rinevilla trong hơn ba trăm năm . – Ông Raymond giải thích .
- Nhưng tại sao lại phải giúp bà ấy siêu thoát ? – Matt hỏi , vẻ khó hiểu .
- Siêu thoát để được đầu thai làm kiếp khác . – Ông Raymond trả lời rồi quay sang Ben . - Cậu phải giúp bà ấy . Cậu đã được đầu thai và có một cuộc đời mới . Còn bà ấy đã đợi cậu suốt mấy trăm năm . Cậu nỡ lòng để bà ấy như vậy hay sao .
- Đúng vậy Benny ! Bà ấy đã từng là vợ của cậu mà . – Jennifer tiếp lời . – Matt , cậu nghĩ sao ?
- Ờ thì… tớ cũng nghĩ như cậu và ông Raymond . chúng ta phải giúp đỡ bà ấy thôi . – Matt đồng tình .
Ben ngẫm nghĩ hồi lâu rồi lên tiếng .
- Thôi được . Tớ cũng nghĩ kĩ rồi , nếu quả thật Regina đã vì tiền kiếp của tớ mà chịu khổ, tớ sẽ không bỏ rơi bà ấy . Ông Raymond , hãy cho tôi biết phải làm thế nào ?
- Cậu thật là tuyệt vời Benny ! – Jennifer cúi xuống ôm Benny một cái làm anh ngượng nghịu đẩy cô ra .
- Cậu xúc động quá đấy Jenny ! Ông Raymond , ông có ý kiến gì không ? – Ben hỏi .
- Cậu phải nói chuyện với bà ấy thôi . Phải cho bà ấy biết là ông Samuel không hề phản bội bà ấy . – Raymond nói .
- Bà ấy sẽ không tin đâu . - Ben nói có vẻ không chắc chắn .
- Bà ấy sẽ tin nếu thấy chính nét chữ của Samuel . – Matt cười ẩn ý và phe phẩy tờ giấy in lá thư mà cả bọn lấy ở phòng triển lãm .
- Phải , cậu đúng là thông minh . – Ben nói .
- Mới thấy cậu khen tớ lần đầu đó nhé . – Matt cười đắc ý .
- Được rồi , đêm nay sau 11 giờ , chắc chắn bà ấy sẽ xuất hiện ở phòng này . Chúng ta sẽ đến gặp bà ấy . – Ông Raymond nói .
- Hãy đi cùng tôi nhé. Tôi sợ lắm . – Ben e dè .
- Chúng ta sẽ đi cùng nhau . Sẽ không có gì phải sợ cả . – Jennifer nói . Cả bọn đồng ý .
…
Bữa cơm tối kết thúc trong hồi hộp và chờ đợi . Ông Raymond xuất hiện với mấy cái đèn pin , nến và bật lửa .
- Tôi đã chuẩn bị hết rồi đây . Cô cậu sẵn sàng rồi chứ ?
- Chả hiểu sao tim tôi cứ đập tung lên . – Ben nhăn nhó .
- Tớ cũng vậy . Đối mặt với thế lực tâm linh thật khiến tớ không yên lòng . – Jennifer nói.
- Tớ có mang theo một cây thánh giá đây , chúng ta sẽ cầu Chúa giúp đỡ chúng ta hoàn thành công việc thành kính này . – Matt tiếp lời . – Benny này , cậu để lá thư này trong túi , khi gặp bà ta thì cứ lôi ra nhé . – Matt đưa lá thư cho Ben .
Bốn người di chuyển vế phía hành lang bên kia sảnh . Lúc này bóng đêm đã bao trùm cả khu nhà Rinevilla . Để tiết kiệm pin , ông Raymond quyết định đèn pin chỉ sử dụng trong trường hợp khẩn cấp . Còn nến thì mỗi người sẽ cầm một cây . Trong ánh nến lập loè , căn phòng bí mật hiện ra một cách kì bí .
- Đến rồi . – Ben nói .
- Đi sát nhau nhé . – Ông Raymond ra lệnh .
Ông tiến tới đưa chìa khóa vào ổ . “ Cạch” tiếng ổ khóa bật mở . Nghe như bình thường , nhưng cả bọn đều thót tim một cái . Cánh cửa mở ra từ từ . Jennifer đẩy xe đưa Ben tiến vào bên trong . Trong phòng tối om không chút ánh sáng . Những ngọn nến leo lét dường như bị bóng tối đè bẹp. Đột nhiên , một luồng gió lạnh toát xuất hiện thổi ào ào từ trong phòng ra . Jennifer bị một lớp mạng nhện phủ trùm lên mặt , cô thét lên . Ông Raymond và Matt xúm lại lấy cái mạng nhện ra . Nhưng họ đã quên mất là Ben vẫn còn ở trong căn phòng và họ thì ở bên ngoài . Đúng lúc ông Raymond nhận ra điều đó thì cánh cửa phòng đóng sập lại. “ Rầm”
- Ôi không ! Jenny , Matt , Raymond ! Tôi vẫn còn ở trong này ! – Ben hoảng hốt la lên . Anh nghe bên ngoài vọng vào mấy tiếng :
- Ông Raymond , mau mở khóa đi .
- Ôi chìa khóa gãy mất rồi …
Sau đó , tất cả im bặt . Ben đã hoàn toàn bị cô lập trong căn phòng tối . Anh đưa tay xuống đẩy cái xe lăn lùi về sát cánh cửa .
- Ôi , thật khốn nạn thân mình . Hôm nay chắc đành bỏ mạng nơi này . – Ben lẩm bẩm , mồ hôi trán anh đổ ra như tắm .
Một luồng gió nữa thổi tới làm ngọn nến trên tay Ben vụt tắt . Ben giật mình , lấy tay mò mẫm cây đèn pin . “Tách ! Tách !” Cây đèn cứng đầu không chịu bật mở . Anh lại mò mẫm trong bóng tối , lấy ra cái bật lửa để đốt lại ngọn đèn . Mọi việc diễn ra trong sự hồi hộp của chính anh. “Tách ! Tách !”
- Cháy đi nào ! Lạy Chúa ! – Ben thì thào . Tay anh run như mấy ngày bị bỏ đói .
Cuối cùng ngọn nến cũng cháy lên , soi lờ mờ cảnh vật trong phòng . Đương lúc Ben đang thờ phào nhẹ nhõm thì bỗn anh kinh hoàng cảm nhận một cảm giác gì đó ở sau gáy . Có cái gì đó nhọn nhọn đang kéo lê từ đình đầu xuống cổ anh . Một làn hơi lạnh kinh khủng phà tới từ sau gáy làm lông tơ toàn thân Ben dựng đứng . Ben đánh liều quay đầu lại từ từ .
- A..a.aaa ! – Ben thét lên một tiếng kinh khủng . Anh nhoài người té ra khỏi cái xe lăn đánh rơi cây nến xuống mặt đất . Cây nến vẫn cháy , soi rõ bóng hình một người phụ nữ tóc tai rũ rượi đang lơ lửng sau cái xe lăn ngay trước cánh cửa . Gương mặt xanh xao của con ma hướng về phía Ben , nó bắt đầu rên rỉ .
- Sammy ! Chàng đã phản bội em ….
Ben cố lết về phía sau , hướng về phía cái bàn làm việc . Con ma nữ vươn hai tay ra trước và bắt đầu di chuyển về phía Ben . Tim anh đập loạn xạ trong lồng ngực .
- Lạy Chúa hãy phù hộ cho con …! – Ben mất hết bình tĩnh .
- Sammy…chàng ơi . Đến đây với em ! Hãy để em cho chàng cuộc sống bất tử .– Con ma tiếp tục kêu gọi . Đôi tay khẳng khiu của nó giở chỉ còn cách Ben một thước . Anh chợt nhớ đến lá thư để trong túi của mình .
- Chết tiệt nó đâu rồi ! – Anh lục tung túi áo và túi quần . – Không không , chờ đã đã , tôi đã không phản bội cô . – Ben cố ra vẻ mình là Samuel . – Tay anh mò vào trong cái túi quần . Con ma tiến gần anh đến nỗi Ben cảm nhận được hơi thở lạnh giá của nó phà lên gương mặt mình . Tim anh lại đậm nhanh hơn bao giờ hết . Con ma vẫn tiếp tục lạ gần hơn . Gương mặt khủng khiếp của nó sà sát xuống sát mặt anh , đôi mắt đỏ lòm của nó như lồi hẳn ra bên ngoài.
Ben kinh hãi nhắm mắt lại anh cảm nhận thất đôi bàn tay xương xẩu lạnh buốt của nó vuốt nhẹ lên gương mặt anh .
- Lạy Chúa ! Con xin người …- Ben lẩm bẩm , mồ hôi anh đổ ra ướt hết cả lưng . Lá thư đã không còn trong túi anh . Tim anh như vỡ tung vì nỗi sợ hãi . Ben kinh hoàng nhận ra cái phao cứu sống anh đang nằm cách chỗ anh và con ma nữ hơn một thước . Có lẽ nó đã bị rơi ra ngoài lúc anh té khỏi xe . Bộ não anh hoạt động như muốn vỡ tung để vạch ra những kế hoạch hòng lấy lại lá thư trước khi con ma nữ vồ lấy anh . Ben cẩn thận nhích người thật nhẹ nhàng về bên phải . Con ma nữ dường như cũng nhận ra chuyển động này , nó đưa mắt nhìn theo Ben . Cái chân trái bị gãy của anh lê một cách nặng nhọc trên nền đất . Ben vẫn nhìn chằm chằm cái gương mặt khủng khiếp ấy và đoán chừng phản ứng của nó . Anh đã nhích được một phần ba quãng đường . Con ma nữ vẫn theo dõi từng động tác của anh như để chực chờ vồ lấy . Trong phút chốc , Ben tưởng chừng như thời gian đã ngừng hẳn . Anh đưa một tay về phía lá thư và từ từ vươn người tới . Nỗi sợ đãnh dâng lên khắp tâm trí khiến Ben gần như phát điên . Anh đánh liều nhào đến chộp lấy bức thư . Con ma nữ lập tức nổi điên , nó thét lên một cách dữ dội rồi nhanh như cắt lao về phía Ben . Ben kinh hãi đưa hai tay lên như chống đỡ . Anh cảm thấy lồng ngực mình lạnh ngắt đến tê tái . Ben nhận ra cánh tay con ma đã xuyên vào trong trái tim của mình . Nhưng đúng lúc đó thì con ma nữ cũng ngừng la hét . Nó bỗng sững lại và nhìn đăm đăm vào cái vật trên tay anh . Gương mặt khủng khiếp của nó giãn ra , và nó rú lên một hồi thảm thiết đến ghê rợn . Ben đưa cả hai tay để bịt tai lại để không phải nghe cái âm thanh hãi hùng đó . Một lúc sau , tiếng hét ngừng bặt . Căn phòng bỗng trở nên yên tĩnh đến lạ . Ben mở mắt ra , con ma đã biến mất . Anh hồi hộp đưa mắt về khoảng không gian trước mặt . Đột nhiên , từ chỗ con ma nữ lơ lửng lúc nãy, phát ra một luồng ánh sáng trắng mãnh liệt . Anh sợ hãi định lấy tay che mặt lần nữa . Nhưng rồi anh nhận ra , đàng sau luồng ánh sáng ấy ,bóng hình một người đàn bà vận phục trang quý tộc thời Victoria xuất hiện . Bà cũng lơ lửng trên không trung như bóng ma lúc nãy . Nhưng trông bà hoàn toàn không có chút gì đe dọa . Đó là Regina . Ben há hốc miện nhìn hình ảnh hiện ra trước mắt mình .Regina dường như đã rủ đi gương mặt ma quái gớm ghiếc kia để thay vào đó là một dung nhan xinh đẹp như một người đang sống . Bà ta nhìn Ben , mỉm cười , một nụ cười chân thực và thứ tha .Cõ lẽ , mọi sự nghi ngờ và u uất của bà giờ đây đã được sáng rõ .
- Chàng đã trở lại rồi , nhưng đã đến lúc thiếp phải ra đi . Cámơn chàng ...Sammy !
Bà gật đầu rồi từ từ biến mất sau một luồng ánh sáng trắng . Căn phòng bí mật được trả lại với vẻ yên tĩnh tối tăm .
- Ôi lạy Chúa ! Bà ấy đã đọc được . – Ben lẩm bẩm . Anh thở phào nhẹ nhõm . “ Rầm” tiếng động kinh khủng làm anh giật nảy mình . Cánh cửa phòng bật mở đẩy cái xe lăn xô về phía trước. Ở bên ngoài , Raymond , Matt và Jennifer hốt hoảng xông vào .
- Benny , trời ơi Benny ! Cậu không sao chứ . – Jennifer hỏi khi thấy Ben nằm sóng xoài dưới đất .
- Chết tiệt cánh cửa bị kẹt và chìa khóa cũng gãy . Ông Raymond đã phải đi lấy xà beng để nạy nó ra đấy . Matt tiếp lời .
- Tớ không sao . – Ben lúc này mặt không còn giọt máu , đang thở hồn hển dưới đất . – Bà ấy … bà ấy đã thấy bức thư rồi .
- Thật sao ? Như vậy cậu thành công rồi à ? – Jennifer cười hớn hở rồi lại ôm chầm lấy Ben . – Benny , tớ lo quá .
- Tớ không sao rồi ! – Ben cười . Anh nhìn về phía ông Raymond , ông cũng đang nhìn cậu với ánh mắt cảm kích .
…
Đã hai tháng trôi qua từ sau chuyến đi đến Dungannon , Ben vẫn không tài nào quên được những điều kì lạ mà mình đã phải đối mặt . Toàn bộ câu chuyện dường như chỉ là một giấc mơ của chính anh . Nhưng cũng nhờ nó mà anh đã thấy được sức mạnh và ý nghĩa của tình yêu .
- Benny ! Cậu dậy rồi đó à ? - Giọng Jennifer lanh lảnh .
- Jenny , cậu đến sớm thế ? – Ben nằm trên giường , giọng ngái ngủ.
- Cậu không nhớ hôm nay bọn mình đi cắm trại hay sao ? Matt đang đợi chúng ta ở trong xe đấy!– Jennifer cáu kỉnh . – À , có bưu phẩm cho cậu này , tớ kí nhận rồi .
- Cái gì thế ? – Ben nói , anh lồm cồm bò ra khỏi giường . Jennifer đi vào , chìa ra một cái gói nhỏ .
Ben cầm lấy và bóc nhanh lớp bọc bằng giấy . Cả anh và Jennifer đều kinh ngạc nhìn vào cái vật được gửi đến . Cuốn nhật ký của Regina . Trên bìa quyển sách hiện lên lờ mờ một dòng chữ : “Em đợi anh vạn kiếp” .
[Những giấc mơ kì bí của LamDai]
Posted by lamdai
at 08:09 AM on June 15, 2009
|
comments (0)
|
Người kiếp trước , tương tự tình lụy .
Kẻ kiếp này , oán thán đau thương .
Kì 3 : Căn phòng bí mật .
Matt đứng chờ Ben và Jennifer ở cổng . Cậu ta cười tươi rói và phe phẩy một tờ giấy .
- Benny , Jenny , hai cậu nhanh lên ! Đây là bản đồ thị trấn Dungannon . Hôm nay ở trường Trung học Drumglass sẽ có hội chợ . Tụi mình sẽ đến đó , nhưng trước hết phải ghé qua nhà thờ lớn và khu bán đồ cổ đã .
Jenny đẩy xe đưa Ben ra xe , nhìn cô còn ngái ngủ , nhưng rõ ràng là cô vẫn không quên mang theo cái máy ảnh kĩ thuật số của mình . Nhà thờ lớn của thị trấn được bảo tồn nguyên vẹn từ khi nó mới xây 300 năm về trước . Nhìn từ xa , nhà tờ trông như một con dơi lớn với hai tai là hai cái tháp chuông cao chừng 50 feet . Trên tháp chuông bên phải có một cái đồng hồ cơ học ( tức là kiểu đồng hồ dây cót như tháp Big Ben ) . Cả ba người bạn đứng tần ngần trước nhà thờ hồi lâu . Bây giờ trong tâm trí Ben đang suy nghĩ cái gì lung lắm . Jennifer lôi máy ảnh ra và bắt đầu chụp lia lịa . Cô chụp luôn cả Matt và Ben rồi xem lại ảnh mà cười hí hửng . Matt đi vòng ra đàng sau nhà thờ và ngắm nghía mấy bức tượng mẹ Maria và các vị thánh , anh lẩm bẩm đọc mấy dòng chú thích ghi trên mấy tấm bảng nhỏ .
- Benny , cậu chụp giúp tớ một bức với thánh Paolo nhé ! – Jennifer hỏi .
- Được thôi , đưa máy ảnh đây ! – Ben vui vẻ nhận lời . – Để tớ nhích cái xe ra sau một chút để lấy toàn tượng thánh .
- Benny ! Benny ! Cậu mau lại đây xem . - Tiếng Matt lanh lảnh vọng lại .
- Cái gì thế Matt . Benny đang chụp ảnh cho tớ mà ! – Jennifer cằn nhằn . – Nhanh lên đi Ben , tớ cười mỏi miệng quá .
- Được rồi , tươi lên chút nữa nào . – Ben ngắm kĩ qua ống kính rồi bấm chụp .
- Benny ! Cậu đâu rồi . Đến đây mau , có cái này ngộ lắm . – Matt lại kêu .
- Cái gì thế không biết ! Tớ đến ngay đây . – Ben càu nhàu . – Jenny cậu muốn đi cùng không ?
- Ừ ! Thì đi ! – Jennifer trả lời , những mắt cô thì đang săm soi bức ảnh Ben vừa chụp cho rồi cô cười có vẻ vừa ý lắm .
Jennifer và Ben đến nơi thì thấy Matt đang đứng trước một tấm bia đá lớn màu trắng dã . Bên trên bia đá có khắc rất nhiều chữ . Thấy hai người bạn đến , Matt lên tiếng :
- Benny , Jenny , hai cậu nhìn xem . Đây là tấm bia đề tên những người thuộc thị trấn Dungannon đã lên đường tham gia vào cuộc chiến tranh Carnatic lần thứ ba ở Anh năm 1756 .
- Thế thì có gì lạ ? Ở đâu mà không có chiến tranh và những người hy sinh . – Jennifer ra chiều khó hiểu .
- Tớ chưa nói xong . – Matt liếc xéo Jennifer một cái . – Hai cậu nhìn hàng thứ tư từ trái qua , dòng thứ tám . Có thấy gì không ?
- Samuel Williams Bouvier , cấp bậc Đại tướng , lên đường đến Anh Quốc ngày 5/12/1755 . Tin báo đã hy sinh ngày 6/9/1761 . – Jennifer đọc rành mạch từng chữ . Sau đó cô nhăn mặt một lúc rồi quay sang nhìn Ben . Trong lúc đó thì Matt cũng nhìn Ben chằm chằm . Còn Ben thì đang mở to cả miệng lẫn mắt vì kinh ngạc quá đỗi . Được một lúc thì anh phì cười :
- Chuyện này thật vớ vẩn . Trên đời này thiếu gì người mang họ Bouvier chứ ! – Ben nói và cố làm ra vẻ anh không hề quan tâm đến việc này . – Thôi nào , chuyện này chẳng có ý nghĩa gì cả .
- Tớ thì không nghĩ vậy . – Matt nói .
- Phải đó Benny . – Jennifer đồng tình . – Ông ta rất có thể là …
- Không có chuyện đó đâu . – Ben ngắt lời . – Ông nội tớ và bố tớ đầu có tên lót khác tớ . Ông ta không thể là tổ tiên của tớ được . Vả lại bố tớ nói là khi còn nhỏ thì cả gia đình ông sống ở Mĩ mà .
- Trên đời này cũng có chuyện trùng hợp đến vậy sao ? – Matt lẩm bẩm . - Tớ thì thấy có mỗi cậu là mang cái tên theo lối cổ điển ấy .
- Ý cậu là tên của tớ nghe cổ lổ sĩ à ? – Ben xụ mặt .
- Ôi Benny thân mến ! Tớ thích tên cậu nhất đấy . Nghe cứ như nhân vật chính trong kịch của Shake Speare ấy .
- Có ai thấy đói bụng rồi không ? Tớ thì chả quan tâm chuyện này có thật hay không . Tớ muốn ăn một cái bánh kẹp ngay bây giờ . – Jennifer cau có .
- Để tớ xem trong bản đồ có quán ăn nào không . – Matt nói , đồng thời rút trong túi xách ra cái tờ bản đồ lúc nãy , nheo mắt mà xem . Trong lúc đó , Ben vẫn không rời mắt khỏi tấm bia . Mặc dù anh vẫn không tin mình có một tổ tiên sống cách đây đến 300 năm ở thị trấn này , nhưng tâm trí anh vẫn có gì đó ngờ ngợ .
…
Cái xe đổ xịch trước một phòng triển lãm được xây dựng khá khang trang so với một thị trấn nhỏ . Theo lời giới thiệu của một nhân viên phòng triển lãm thì đây là nơi trưng bày các hiện vật về lịch sử , văn hóa của Ireland và Dungannon từ khi mới được lập nên đến nay . Cả ba di chuyển khó khăn qua một đám đông những người đang đứng ngắm nhìn các cổ vật kì lạ của thời Victoria . Các loại gốm sứ , vải từ phương Đông , những đồng tiền vàng của những con tàu cướp biển bị đắm ở eo biển giữa Anh và Ireland … Những thứ này quả là có sức thu hút , nhưng chúng rất giá trị nên không được bán . Ba người bạn di chuyển vào một sảnh lớn của phòng trưng bày :
- Hai cậu xem này ! Di vật của những người lính Anh và Ireland , được trưng bày để họ hàng con cháu có thể đến nhận lại . – Matt vừa nói vừa chỉ vào một cái bảng đặt trước cửa sảnh .
- Hay lắm ! Chúng ta vào xem thử , biết đâu tìm được cái gì đó của ông Đại tướng Bouvier . – Jennifer vừa nói vừa nhìn Ben cười hàm ý .
- Cậu đang chọc tớ đấy à ? – Ben nhìn Jennifer với ánh mắt hình viên đạn .
- Jenny đúng đấy ! Chúng ta vào tìm thử xem , nhỡ có vật gì chứng minh ông ta có xuất xứ là người Mĩ thì sao ! – Matt nói . Cả bọn bước vào .
Sảnh này khá rộng , nhưng chỉ có lác đác vài người đứng xem . Chắc họ có họ hàng gì đó với những người lính này . Các di vật được sắp xếp trong những tủ kính và được phân thành từng cụm , sắp xếp theo chữ cái Alphabet của tên chủ nhân . Ba người bạn đi dọc về cuối phòng và tìm ngay những tủ thuộc nhóm chữ “S” .
- Đây này ! Samatha Smith , Samuel Cruiser , Samuel Potter , … Đây rồi ! Samuel W. Bouvier . Ắt hẳn là ông ta . – Jennifer chỉ vào giữa một cái tủ ở gần cuối nhóm . Ben và Matt liền tiến tới nhìn chăm chú vào chỗ ấy . Đàng sau tấm bảng đề tên chỉ có vỏn vẹn một thứ gì đó bằng kim loại , màu vàng có lẫn mụi đen do rỉ sét . Ben nhìn kĩ thì nhận ra đó là một cái chìa khóa cũ .
- Benny này ! Cậu đăng ký nhận đi ! Cậu trùng họ và tên lót với ông ta . Chỉ cần trình passport ra là người ta tin ngay . – Matt nói .
- Cậu điên à ! Tớ đâu cần thứ này làm gì . Nhỡ con cháu thật của ông ấy đến nhận thì sao.- Ben bực bội . – Ra khỏi đây thôi , chẳng có gì để xem cả . – Nói rồi Ben khó nhọc đẩy cái xe ra khỏi sảnh .
- Benny , để tớ đẩy xe cho . – Jennifer vội vã chạy theo .
- Benny , Benny , tớ đùa thôi mà . – Matt gọi và chạy theo . – Chúng ta chưa xem phòng tranh mà ! Benny , Jenny !
…
Hội chợ ở trừơng Trung học Drumglass diễn ra khá buồn tẻ . Ba người bạn trở về Rinevilla khi trời đã về chiều . Ông Raymond đứng đợi họ ở trước cổng .
- Thế nào ? Cô cậu đi chơi vui chứ ? – Ông Raymond lên tiếng hỏi .
- Tôi không biết nữa ông Raymond à . Tôi nghĩ mình cần ngủ một chút . Có lẽ tối nay tôi sẽ bỏ lỡ bữa cơm ông nấu . – Ben uể oải .
- Cậu không sao chứ Benny ? – Jennifer hỏi , giọng lo lắng .
- Tớ chỉ mệt thôi , hai cậu cứ ăn đi nhé . Ông Raymond , phiền ông đẩy tôi vào phòng nhé. – Ben trả lời .
- Được thôi thưa cậu .
Ben ngả mình lên giường . Anh liếc nhìn cái đồng hồ cũ trước mặt . Mới 6 giờ . Sự mệt mỏi kéo anh nhanh chóng chìm vào giấc ngủ .
Có tiếng ồn ào bên trong đại sảnh . Ben đẩy cửa sảnh và bước vào . Bên trong sảnh , đèn đóm sáng choang . Có khoảng chục người đang đứng với nhau , họ ăn mặc như những diễn viên của một đoàn kịch . Anh có thể nhận ra đó là trang phục của các quý tộc Anh thời Victoria . Ben kinh ngạc bước đi thận trong qua đám người trong sảnh .Chợt anh vô tình quay lại và nhìn thấy mình trong một cái gương lớn . Trên người Ben lúc này cũng vận một bộ trang phục như thế .
- Cái quái gì thế này ? – Anh tự hỏi .
- Ngài Bouvier ! – Có tiếng gọi . Ben quay lại . Một người đàn ông đứng tuổi đang kính cẩn làm động tác chào trước mặt anh .
- Ông gọi tôi à ? – Ben hỏi một cách ngạc nhiên .
- Vâng , tôi là Richard Clane đây ! Hôm trước tôi có cùng ngài bàn về chuyến đi đến Anh. Ngài cũng biết đấy , tình hình chiến sự đang phức tạp . Hoàng Đế George đang triệu tập khẩn cấp các lãnh đạo . Ngài định khi nào sẽ đi . - Người đàn ông nói .
- Ông đang nói gì thế ? Tôi không hiểu gì cả . – Ben ngạc nhiên và có phần bối rối .
- Ngài không sao chứ ? - Người đàn ông tên Richard cũng ra chiều khó hiểu .
- Xin lỗi ngài Clane , thiếp xin mượn lại tướng công một chút . - Một thiếu nữ xinh đẹp bước đến và ngỏ lời nhỏ nhẹ . Ben quay sang nhìn người phụ nữ ấy , ánh mắt lộ vẻ kì lạ .
- Tất nhiên rồi thưa phu nhân . – Richard lịch sự cáo lui .
Người phụ nữ tiếp tục bước tới bên Ben và ghé sát vào tai anh thì thầm :
- Anh yêu , em cần nói chuyện riêng với anh . – Nói rồi ngừơi phụ nữ nắm tay anh kéo về hành lang bên kia sảnh . Ben chẳng hiểu tại sao mình cứ nghe theo lời cô ta tăm tắp và tự động bước theo như bị thôi miên . Họ di chuyển cùng nhau đến cuối sảnh . Ở nơi ngõ cụt, có một căn phòng nhỏ . Người phụ nữ dừng lại , nhìn Ben cười ngụ ý . Cô đưa tay vào trong túi áo của Ben và lôi ra một cái chìa khóa vàng . Ben ngạc nhiên vì không biết trong ngừơi mình lại có mang cái chìa khóa ấy và trông nó thật là quen . Cô ta đút chìa khóa vào ổ khóa của căn phòng . « Cạch » một tiếng động nhỏ phát ra . Cánh cửa bật mở. Hai người cùng nhau bước vào phòng . Căn phòng được bày biện như một văn phòng làm việc với cái bàn lớn và giấy bút để đầy . Người phụ nữ bỗng quay lại nhìn Ben , nét mặt có phần thay đổi .
- Chàng định đi đến Anh thật sao ? - Người phụ nữ ấy hỏi . - Chiến tranh bao giờ cũng khắc nghiệt , em thật không muốn chàng phải bỏ mạng nơi xa trường .
- Chiến tranh à ? Cô đang nói gì ? – Ben hỏi .
- Chàng làm sao thế ? Dạo này chàng vẫn luôn thờ ơ với em như vậy . Có phải lần này đến Anh , ngoài mục đích quân sự , chàng còn đi vì cô ấy ? - Người phụ nữ giận dỗi .
- Cô ấy ? Tôi không hiểu gì cả ! – Ben bắt đầu cáu .
- Chàng đừng phát cáu với em . Em biết mình không có quyền nghi ngờ chàng . Nhưng em là vợ chàng mà . - Người phụ nữ phân trần . – Cô ấy , Elizabeth ấy , cô ta luôn mong được ở bên chàng mà . « Cạch » . Cánh cửa bật mở , người phụ nữ tự nhận là vợ của Ben im bặt . Một người đàn ông bước vào .
- Ngài Samuel Williams Bouvier . Có thư từ London gửi đến cho ngài .
- Samuel Williams Bouvier ? Chẳng lẽ … chẳng lẽ … - Ben lẩm bẩm , đầu óc anh quay cuồng với những hình ảnh kì lạ .
“Rầm” , tiếng động khủng khiếp làm Ben tỉnh giấc . Ben ngó dáo dác , cánh cửa sổ bị gió thổi đập vào gờ cửa gậy ra một tiếng động lớn . Anh nhắm mắt định thần . Thì ra mọi chuyện xảy ra chỉ là một giấc mơ . Anh nhìn đồng hồ . Đã 10 giờ 30 phút . Anh cố nhớ lại những diễn biến của giấc mơ . Nhưng những gì anh nhớ được đó là căn phòng bên kia sảnh .
- Phải rồi , căn phòng . Mình phải đến xem mới được . – Ben lẩm bẩm . Anh đẩy xe ra ngoài cửa .
- Raymond , ông Raymond ! Tôi cần ông giúp . – Ben gọi to . Cửa phòng ông Raymond bật mở , ông lão nhanh nhẹn bước ra .
- Có gì không cậu Ben ? Tôi tường cậu đã ngủ . – Ông Raymond hỏi .
- Tôi muốn đến căn phòng bên kia sảnh . Phiền ông đi với tôi nhé . – Ben nói .
- Căn phòng …căn phòng bên kia sảnh à ? Sao cậu lại biết nó ? – Ông Raymond ngac nhiên .
- Nó xuất hiện hai lần trong giấc mơ của tôi . – Ben vừa nói vừa ngẩn ngơ như đang nhớ lại gì đó trong giấc mơ .
- Căn phòng đó bị khóa từ lúc tôi mới đến đây . Không ai có chìa khóa mở nó cả .
- Chìa khóa ? Phải rồi , trong mơ tôi có thấy một cái chìa màu vàng …Nó hoàn toàn giống với cái mà chúng tôi đã thấy ở phòng trưng bày … Chúa ơi , chẳng lẽ đây đã từng là nhà của ông ta ? – Ben thốt lên .
- Ông ta ? – Raymond khó hiểu .
- Samuel Williams Bouvier ! – Ben đọc rõ từng tiếng .
- Samuel Willams Bouvier ? Là người trong gia đình cậu à ?- Có vẻ ông Raymond cũng nhận ra sự giống nhau đến kì lạ về tên lót và họ của người ấy và Ben .
- Tôi không biết nữa ! – Ben bối rối . – Tôi cần phải đến xem qua căn phòng đó . Phiền ông cùng tôi qua đó nhé !
- Bây giờ đã gần 11 giờ rồi . Xin cậu hãy nán lại , mai chúng ta sẽ cùng qua đó . – Ông Raymond ngại ngần .
Ừ thôi cũng được . Mai tôi đi lấy cái chìa khóa về rồi hẵng đến đó . – Ben nghĩ lại .
- Sammy ... ! Sammy ... ! - Một tiếng kêu rùng rợn phát ra ở đầu hành lang về phía sảnh .
- Tiếng gì thế ? Ông Raymond , ông có nghe thấy không ? – Ben hỏi , tim anh bỗng đập thình thịch như cảm thấy điều chẳng lành .
- Tiếng gì cơ cậu Ben ? Đôi tai già này không nghe thấy gì ngoài tiếng nói chuyện của chúng ta .- Ông Raymond cũng lo lắng nhìn theo Ben về phía sảnh .
- Sammy... ! Lại đây với em ...chàng ơi ! - Tiếng kêu rùng rợn lại vang lên , thảm thiết và đau thương đến nỗi làm Ben nổi hết cả gai ốc . Ben đặt hai tay lên bánh điều kiễn của xe lăn như một tư thế phòng thủ . Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng của anh . Anh chăm chú nhìn về phía tiếng kêu phát ra . Từ trong bóng tối đen đặc , một bóng người màu trắng xuất hiện . Ben kinh khiếp nhận ra , cái bóng ấy lơ lửng cách mặt đất chừng ba feet và vươn dài đôi tay xương xẩu về phía anh .
- Sammy...chàng ơi ! – Gương mặt ma quái tiếp tục rên rỉ .
Chiếc xe lăn của Ben bổng rung lên cành cạch và bắt đầu chuyển động . Khốn nạn thay , nó đang tự động di chuyển về phía sảnh , nơi con ma nữ treo lủng lẳng giữ không trung . Ben cố gắng lấy hai tay giữ cái bánh xe lăn lại . Nhưng nó quay càng lúc càng mạnh và nhanh khiến anh không tài nào đẩy ngược lại được . Chiếc xe chuyển động nhanh dần và cái bóng quỷ càng lúc càng gần Ben hơn :
- Raymond ! Giúp tôi với ...Ray mond ! – Ben thét lên , tim anh như sắp văng ra khỏi lồng ngực . - Dừng lại đi đồ ma nữ , tôi không phải Samuel !
- Cậu Ben ! Cậu Ben ! Cậu không sao chứ ¿ - Tiếng Ray mond kêu lên hoảng hốt . Ben mở mắt ra . Bóng ma đã biến mất . Ben nhận ra mình vẫn còn đang ở trước cửa phòng .
- Cậu không sao chứ ¿ Sao tự nhiên đang nói chuyện cậu lại gục xuống ngủ ¿ - Ông Raymond lo lắng .
- À ... tôi ¡ Tôi không biết nữa , có lẽ do tôi mệt quá ấy mà . – Ben vừa nói vừa đưa mắt nhìn về phía sảnh , nơi cái bóng ma xuất hiện lúc nãy để kiểm chứng sự việc xảy ra vừa rồi chỉ là một giấc mơ .
- Cậu về phòng nghỉ đi . Bây giờ đã quá 11 giờ rồi . Chúng ta không nên ở ngoài hành lang như thế này . Nhỡ bà ấy... – Ông Raymond khựng lại , cả hai đều thấy rùng mình .
- Được rồi , cám ơn ông nhiều Raymond . Tôi vào phòng đây . – Ben đẩ nhanh xe vào phòng và đóng cửa lại . Anh vẫn còn cảm thấy kinh sợ với giấc mơ lúc nãy và tim anh vẫn đang nhảy nhót trong lồng ngực .
[Những giấc mơ bí ẩn của LamDai]
Posted by lamdai
at 08:08 AM on June 15, 2009
|
comments (0)
|
Chốn sương mù , lạnh lẽo âm u
Nơi lạnh giá , bóng hồn cô độc .
Kì 2 : Cơn ác mộng
Chiếc ô tô màu Lưu Huỳnh chạy êm đềm như ru qua những con đường kéo dài dường như bất tận . Matt ngồi đàng sau tay lái chợt lên tiếng :
- Benny , cậu nghĩ sao ? Cái xe này tuyệt chứ hả ? Tớ đã phải giành giật với một bà cụ để thuê nó với giá 2000 Bảng . - Cậu ta ra chiều đắc ý .
- Cậu chỉ được cái tranh giành với một bà già thôi ! Tài lắm nhỉ ! – Jennifer nói với giọng mỉa mai , đồng thời cô cũng tặng cho Matt một cái véo rõ đau làm anh chàng nhăn như mặt khỉ .
- Benny , cậu không nói gì sao ? – Matt quay đầu lại mà hỏi , quên cả nhìn đường .
- Cậu im nào ! Tớ đang ngắm cảnh . – Ben càu nhàu . Matt làm điệu bộ trề môi rồi nháy mắt với Jennifer , nhưng cô nàng chẳng thèm quan tâm . Trong khi đó Ben vẫn dõi mắt ra ngoài cửa kính xe hơi , cố gắng thu hết những nét đẹp kiêu kì của thiên nhiên vào tầm mắt . Con đường dần trở nên quanh co dẫn ba người bạn trẻ đi xuyên vào một khu rừng thông rậm rạp . Thông mọc xanh rì và cao lêu nghêu khắp hai bên con đường trải nhựa. Có vẻ vì thế mà quang cảnh cũng có phần âm u . Matt cao giọng tuyên bố :
- Theo như hệ thống GPS thì chúng ta đã đến rất gần thị trấn xainh đẹp Dunganon . Hai bạn nhớ chuẩn bị tinh thần , đừng bỏ qua những hình ảnh thơ mộng đầu tiên nhé .
Jennifer vội lôi từ trong ba lô ra chiếc máy ảnh kĩ thuật số và mang vào cổ . Cô hướng ống kính ra một bên cửa sổ và chờ đợi . Ben cũng nhỏm dậy , ngó dáo dác ra ngoài . Sau khoảng một phút thì cánh rừng thông đột ngột tụt về phía sau để lộ một khoảng không gian khoáng dãng ồ ạt ùa tới . Một thung lũng tuyệt đẹp nằm gọn trong lòng của những dãy núi . Thoắt ẩn thoát hiện trong màn sương trắng như bông là những ngôi nhà mái gạch xinh xinh , những căn biệt thự và nhà thờ cổ kính … Thị trấn Dunganon hiện ra như một cô sơn nữ tuyệt đẹp , e ấp gương mặt diễm kiều sau lớp lụa mỏng . Jennifer nét mặt rạng rỡ , đưa máy ảnh lên chụp liên tục . Có vẻ cô tìm được vô vàn nét đẹp ở mọi góc nhìn . Còn Ben thì thốt lên một cách ngẩn ngơ :
- Thật cứ y như trong tranh vậy . Sao lại có một nơi thơ mộng thế này trên thế gian nhỉ ?
- ha ha ! Tớ đã bạo cậu sẽ không hối hận vì chuyến đi này mà . – Matt cười đắc ý .
Chiếc xe chạy băng qua thị trấn rồi rẽ vào một con đường nhỏ ở phía Tây . Dọc con đường xuất hiện vài ba căn biệt thư lẽ loi và bí ẩn . Ben nhận ra căn biệt thự trong ảnh từ xa . Rinevilla hiện ra cổ kính như một lâu đài . Kiến trúc của thể kỉ 18 mang lại cho ngôi nhà một vẻ u linh một cách bí ẩn . Con đường có lẽ kết thúc ở đây , phần còn lại chỉ là một lối mòn nhỏ đi tắt lên đèo . Matt và Jennifer tất bật bốc dở hành lí . Còn Ben thì ngồi yên trên cái xe lăn của mình mà ngắm nhìn ngôi nhà một cách tổng quan . Ngôi nhà có hai tầng , mái ngói rêu phong , sửa sổ được cách tân theo thời hiện đại ( hẳn là đã được người trong thị trấn sửa sang để đón khách ) . Biệt thự có sân trước khá rộng . Để vào sân thì người ta phải bước qua một cánh cổng sắt đen tuyền . Ben chăm chú nhìn từng đường nét của ngôi nhà . Một cảm giác rờn rợn sau gáy khiến anh có cảm tường mình đã thấy qua căn nhà này ở đâu đó . “ Cạch” cánh cửa sắt bật mở khiến Ben giật mình . Đàng sau cánh cửa , một ông già thấp bé lom khom bước ra . Matt ngừng tay và quay về phía ông ta :
- Chào ! tôi là Matt , đặt chỗ vào thứ Tư tuần trước . Ông có phải là …- Matt lên tiếng chào hỏi .
- Tôi là Raymond , trông coi biệt thự này . Các vị đi đường có ổn không ? – Ông nói chuyện lịch sự .
- Chúng tôi ổn cả , mọi thứ rất tuyệt . Tôi cũng vừa dở hành lí xong , nhờ ông chỉ cho chỗ nghỉ .- Matt vừa nói vừa tròng vào cổ một cái giỏ to và kéo theo một cái vali .
- Được rồi . Mời đi lối này . – Ông Raymond quay trở lại và mở to cánh cổng . Trong lúc đó , Jennifer khệ nệ lội ra hai cái túi xách và để chúng lên đùi Ben .
- Phần của cậu đây Benny . – Jennifer cười nhăn răng . Còn Ben thì nhăn mặt vì hai cái túi nặng như đá tảng . Cả ba người bước theo ông già Raymond vào trong biệt thự . Matt đẩy cái xe lăn đưa Ben đi trước còn Jennifer thì theo sau . Đại sánh của ngôi nhà hiện ra tráng lệ với kiểu trang hoàng thời Victoria . Một bên đại sảnh là cầu thang lên tầng hai được lót thảm tuyệt đẹp . Jennifer rút máy ảnh ra để ghi lại mấy hình ảnh của lối kiến trúc rất chi là quyến rũ này . Ông Raymond quay sang ba người bạn trẻ và nói :
- Theo như tôi được biết thì cậu Benjamin đây đi lại khó khăn , nên tôi đã chuẩn bị sẵn cho cậu một căn phòng ở tầng trệt , gần phòng của tôi . Còn cậu Matt và cô Jennifer thì dùng hai phòng ở tầng trên . Nếu có gì cần thì cô cậu cứ gọi , tôi sẽ ra ngau . Xin cô cậu cứ tự nhiên . – Ông Raymond chậm rãi hướng dẫn .
- Raymond này , phiền ông đẩy tôi vào phòng nhé . – Ben lên tiếng .
- Tất nhiên rồi cậu Benjamin . À ! Mà tôi có điều này muốn nhắc cô cậu . Câu cậu đừng nên ra khỏi phòng và ra khỏi biệt thự sau 11h đêm nhé . – Ông Raymond nói với giọng nghiêm trọng .
- Sao thế ông Raymond ? Không ra khỏi biệt thự thì đúng rồi , vì nơi này rất hoang vu . Nhưng còn tại sao lại không nên ra khỏi phòng ? – Jennifer hỏi .
- À chuyện này tớ đã quên nói với các cậu . Tớ đã lên mạng tìm hiểu về Rinevilla này . Người trong vùng kể lại là họ đã từng thấy bóng ma một người phụ nữ , cầm đèn đi lại khắp căn nhà vào mổi đêm tối . – Matt lên tiếng .
- Bóng ma sao ? – Ben rùng mình .
- Chuyện này có thật không ông Raymond ? – Jennifer cũng nổi hết gai ốc .
- Vâng thưa cô Jennifer . Bà ấy là phu nhân của người chủ đầu tiên của ngôi nhà này . Họ sống vào khoảng thế kỉ 18 . Bà ta đã tự tử vì u uất chuyện gì đó , nên linh hồn không thể siêu thoát . Chống bà ấy thì mất tích bí ẩn không lâu trước đó . Sau khi bà ta chết thì nơi này đã qua hàng trăm đời chủ . Nhưng họ đều vì sợ mà bỏ đi . Cách đây sáu năm thì Rinevilla đã được thị trân Dunganon xung vào làm tài sản chung và được dùng để làm chỗ nghỉ chân cho du khách . Từ đó đến nay thì người phụ nữ ấy rất hiếm khi xuất hiện .
- Ông nói hiếm tức là vẫn có ư? – Jennifer hỏi , cô có vẻ bị thu hút bởi câu chuyện .
- Phải , vài du khách đã thấy bà ấy . Nhưng chỉ là ẩn hiện loáng thoáng mà thôi . Ông Raymond giải thích .
- Thế ông không sợ sao Raymond ? – Ben hỏi .
- Hà hà … Tôi đã từng một thời đi lính , thấy bao cảnh chết chóc đẫm máu , còn biết sợ là gì . Nay tôi đã về hưu , không nhà không cửa , được thị trưởng cho ở căn nhà này là sung sướng quá còn gì . Mỗi lần khách đến thì tôi lại được ít tiền , nuôi đủ cái thân già . Vả lại tôi cũng quá già để mà bị nát rồi . Thú thật với cô cậu , sáu năm rồi tôi ở đây mà có bắt gặp bà ấy lần nào đâu . Chắc bà ấy thương tôi phận già mà không hiện ra quấy phá . – Raymond nhiệt tình .
- Thôi nào các cậu ! Chúng ta cũng chỉ ở đây có vài ngày thôi mà ! Mình không làm gì sai trái thì há phải sợ chi . – Math dõng dạc. Cả bọn nghe vậy đều gật gù . Sau đó thì ai về phòng nấy . Ông Raymond đẩy Ben vào đến giữa căn phòng và dặn dò :
- Cậu Benjamin , tôi ở ngay cuối hành lang thôi . Có gì cậu cứ gọi nhé .
- Ông cứ gọi tôi là Ben . Cám ơn ông Raymond . – Ben thấy cảm kích về sự chu đáo của ông già .
Căn phòng của Ben nhỏ và ấm cúng hơn cả . Nó được bố trí giản dị với một bộ bàn ghế gỗ , một chiếc giường đơn , một tủ quần áo và một cái đồng hồ hộp đứng kiểu cổ . Cuối phòng là một cái phòng tắm nhỏ . Ben chống tay lên mặt nệm và cố gắng trèo lên được cái giường . Anh nằm vật lên giường mặc cho cái cân bó bột cảm thấy tê tê vì ngồi quá lâu . Câu chuyện về bóng ma người phụ nữ cứ quanh quất trong đầu anh khiến anh mệt mỏi , mặc dù vậy , anh chẳng nhắm mắt ngủ được tí nào . Bữa ăn tối diễn ra thịnh soạn với những món ăn đặc trưng của Ireland do chính ông lão Raymond nấu . Ông ta quả là có khiếu làm việc cho ngành du lịch nghỉ dưỡng như thế này . Bữa ăn ngon lành khiến Ben no căng cả bụng . Hai mắt anh díp lại , nặng trĩu trịt . Anh quay về phòng và ngả mình lên giường định bụng đánh một giấc thật say . Giấc ngủ chưa kịp vào thì anh nghe một tiếng “Tách tách” nho nhỏ phát ra bên ngoài hành lang .Anh nhìn đồng hồ , đã 11h đêm . Ai lại có thể ở bên ngoài vào giờ này nhỉ . Ben đoán chắc là ông lão Raymond đang dọn dẹp gì đó , nên phớt lờ nhắm mắt ngũ tiếp . “ Tách , tách “ tiếng động lại vang lên dồn dập hơn . Ben bực bội trèo lên cái xe lăn của mình và quyết định ra cự ông lão một phen . Anh đẩy xe ra và mở cửa nhìn vào hành lang . Phòng ông Raymond vẫn đóng cửa im ỉm . Còn tiếng tách tách thì lại phát ra từ sảnh . Anh đẩy xe về phía sảnh để xem chuyện gì . Nhìn từ cửa sảnh , trong bóng tối , Ben thấy một bóng người đang đứng ở góc phòng , quay lưng lại . Người ấy đang cầm một vật nho nhỏ phát ra tiếng kêu “ Tách tách” . Sau một lúc gây tiếng động thì cái vật ấy phụt ra một ngọn lửa . Thì ra là cái bật lửa . Ngọn lửa lần lượt được thắp vào ba thanh nên trên một dàn nến ba cây . Người cầm nến vẫn quay mặt đi nên Ben không để nhận ra là ai .
- Raymond ? Là ông đó à ? Có cần tôi giúp gì không ? – Ben lên tiếng . Chợt , người cầm nến quay lưng bước đi thật nhanh về một hành lang bên kia sảnh .
- Raymond ? Ông đi đâu thế ? – Ben lấy làm lạ , đẩy xe đuổi theo . Người cầm nến bước đi mỗi lúc một hối hả . Đến cuối hành lang là một ngõ cụt . Ben đã đuổi đến nơi . Bất ngờ người cầm nến quay lại để lộ hình dáng một người phụ nữ vẻ mặt trắng bệch , tóc tai rũ rượi . Cô ta nhìn Ben chằm chằm rồi quay mặt biến mất đàng sau một cánh cửa . Ben hoảng sợ đến nổi không thể di chuyển được nữa . Chợt , bên dưới cánh cửa ấy , một dòng nước đen sì sì chảy ra ồ ạt . Ben lấy hai tay , cố hết sức đẩy cho bánh xe lăn đi , nhưng cái xe như bị gắn chặt xuống nền đất , không di chuyển được nữa . Dòng nước chảy ra càng lúc càng nhiều và bắt đầu ngập lên . Ben hoảng sợ thét lớn :
- Raymond , Matt , Jenny ! Giúp tôi với ! Có nước tràn ra này . –Không có tiếng trả lời . Nước vẫn tiếp tục chảy và ngập lên nhanh chóng . Chẳng mấy chốc khối nướcíây đã ngập lên quá bánh xe lăn . Một mùi hôi tanh khó chịu bốc lên làm Ben muốn nôn . Trong ánh sáng lờ mờ , anh nhận ra một điều kinh khủng . Thứ nước đó chính là…Máu .
- Không !!!!!!
Ben tỉnh dậy , đầu đau như búa bổ . Anh nhìn đồng hồ , 7h . Ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào rọi khắp căn phòng nhỏ . Ben thở phào nhẹ nhõm vì đó chỉ là một giấc mơ . Bên ngoài hành lang , tiếng của Matt oang oang :
- Benny , cậu dậy chưa ? Hôm nay ta có kế hoạch đấy !
[Những giấc mơ bí ẩn của LamDai]
Posted by lamdai
at 08:06 AM on June 15, 2009
|
comments (0)
|
Benjamin Williams Bouvier – một nhân viên bán hàng cao cấp , đẹp trai , tài giỏi và có thu nhập cao . Nhưng suốt ngày chỉ chúi mũi vào công việc . Sau một tai nạn giao thông nhẹ trong lúc bận rộn làm việc , anh đã quyết định lên đường cho một chuyến đi nghỉ mát tại một thị trấn xinh đẹp ở Đông Bắc Ireland. Tại đây , trong căn biệt thự cổ kính mà anh đã thuê ở , anh đã gặp phải những hiện tượng kì lạ , những hình ảnh từ kiếp trước của mình . Đi theo những dấu vết tìm về quá khứ , Benjamin ngày càng dấn sâu vào lãnh địa của cái chết . Liệu anh có thóat khỏi những bóng ma đến từ kiếp trước hay không ? Mời các bạn đón xem tập truyện : Em đợi anh Vạn Kiếp của Rex .
Tình vạn kiếp , si cùng hỉ nộ
Tiết trăm năm , lụy với sầu ai .
Kỳ 1: Thị trấn sương mù
London vào những ngày cuối hạ trở nên hối hả .Những con người vận phục trang công sở cứ điệu nghệ bước đi trên những con phố như những cô người mẫu uyển chuyển trên sàn Catwalk vậy . Dường như cứ vào cái thời điểm này trong năm thì công việc làm ăn lại khiến người ta bận bịu lên hẳn .
Ở gần khu trung tâm , nơi một khu văn phòng sang trọng đứng tựa vào hai con đường Greenland Avenue và Northroad Boulevard , một chàng trai trẻ ăn vận lịch lãm bước ra khỏi văn phòng của mình . Chân anh bước đi vội vã , nhưng mắt thì vẫn dán chặt vào một tập hồ sơ vừa đóng nhãn: “Thương vụ Máy ảnh Canon IXUS960 IS” . Anh đi băng luôn qua đường xe cộ với tư thế không nhìn đâu khác ngoài cuốn hồ sơ bìa vàng . Vừa sang đến bên kia đường , đột nhiên anh đứng sựng lại như nhớ ra điều gì đó
- Quên mất ! Còn vụ PowerShotSJ IS nữa . – Anh lẩm bẩm . Vừa nói anh vừa quay người lại và bước qua đường lần thứ hai cũng với tư thế dán mắt vào tập hồ sơ . Lần này thì có vẻ anh không còn may mắn như lần trước nữa . Có ai mà lại có thể nhắm mắt băng qua đường đang đông xe cộ đến hai lần nhỉ ?
…
Ben tỉnh dậy với những cơn đau khủng khiếp phân bố khắp mọi vùng cơ thể . Anh lờ mờ nhận ra mình đang nằm trên một cái giường ở bệnh viện . Cổ tay anh khó chịu vô cùng vì bị một ống truyền dịch đâm vào . Một bên chân của Ben nóng hổi vì bị bó chặt trong một lớp bột và băng dày đến nửa inch và bị treo lên bằng một mảnh lụa trắng . Anh cựa quậy và chống hai khuỷu tay xuống giường hòng nhính cái thân hình nặng trịch của mình lên vài centimet . Miệng anh lại lẩm bẩm . (đây có lẽ là cái tật không tốt cũng không xấu của Ben ):
- Chuyện quái gì …
- Benny ! Benny cưng ơi ! Con tỉnh rồi à ? - Một giọng nói vang lên ở cuối phòng . – Ôi lạy Chúa , tạ ơn người đã ban phước lành cho chúng con , Benny cuối cùng đã tỉnh lại . - Vừa nói bà Inda (mẹ của Ben ) vừa hối hả chạy đến .
- Mẹ …con bị làm sao thế này ? – Ben gượng hỏi .
- Con không nhớ gì hay sao ? Con đã bị tai nạn giao thông khi băng qua đường .Cũng may , các bác sĩ nói vết thương của con chẳng có gì nghiêm trọng cả . Không chấn thương sọ não , không gãy xương sườn , không xuất huyết nội mà chỉ bị gãy có mỗi ống quyển chân trái . Nhưng họ cũng lấy làm lạ là sao con lại có thể bất tỉnh đến một tuần như thế . – Bà Inda nói một cách hăng say , hai tay bà vuốt vuốt cái gương mặt trầy trụa của Ben .
- Một tuần ư ? Con đã nằm ở đây một tuần rồi sao ? – Ben nói một cách thảng thốt . - Trời ơi ! Thế là tiêu mất hai thương vụ trị giá 10000 bảng rồi .
Bà Inda nhìn con, ra chiều khó hiểu . Cánh cửa phòng bệnh bật mở , một người đàn ông vận bộ comple bước vào . Vừa nhìn thấy Ben nằm chõng chơ trên giường bệnh , ông bật ra một tiếng phì cười :
- Cậu ra nông nỗi này mà còn đòi làm hai thương vụ đó sao ? Đừng lo Benny , hôm cậu bị tai nạn , tôi đã giao hai thương vụ đó cho người khác đảm nhận rồi .
- Sếp Chilton ? Thật ngại quá ! Đáng ra tôi không nên bị như thế này , hẳn tôi đã làm sếp thua lỗ vài ngàn bảng .- Ben lấy làm khó xử khi thấy sếp thân hành đến bệnh viện để thăm mình .
- Benny à , cậu cần phải nghỉ ngơi nhiều . Hôm đó , có người đã thấy cậu băng qua đường mà mắt vẫn chăm chú xem hồ sơ . Cậu đang làm quá sức của mình rồi đấy . Tại sao cậu không thử đi nghỉ mát một thời gian cho tâm thần ổn định trở lại ?
- Ôi không ! Sếp định sa thải tôi sao ? – Ben hoảng hốt .
- Ôi Benny của tôi ! Tôi sa thải cậu để rồi sau đó tôi ăn cám à ?- Ông Chilton cau mày –Nghe này Benjamin , cậu là người bán hàng giỏi nhất của tôi .Cậu mà cứ lẩn tha lẩn thẩn để xe tông mãi thế này thì tôi trắng tay mất . Tôi muốn cậu tịnh dưỡng cho thoải mái tinh thần và phục hồi hoàn toàn vết thương rồi hẵng làm việc tiếp .
- Sếp , nhưng mà … - Ben định lí lẽ gì đó , nhưng bị ông Chilton ngăn lại .
- Không nhưng nhị gì hết . Đây là quyết định của tôi . Tôi vừa chuyển vào tài khoản của cậu 25000 bảng .Tìm chỗ nào thoải mái mà nghỉ ngơi . Và nhớ là không được trở lại trước ngày …à để xem , bác sĩ nói …à…ngày 15 tháng sau. Đúng rồi , 15 tháng sau , cậu không được trở lại trước ngày đó đâu nhé . – Nói rồi ông Chilton nháy mắt với Ben rồi quay lưng bước ra khỏi phòng bệnh .
- Tôi biết nói gì đây ! Cảm ơn sếp rất nhiều . – Ben nói với theo . Anh cảm thấy ngạc nhiên vì ông Chilton đã không trách anh tội bỏ lỡ hai thương vụ béo bở mà lại còn lo lắng cho anh như thế . Nói cũng phải thôi , anh là đứa con cưng của công ti mà .Từ khi có anh thì công ti ông ta lãi vài triệu bảng một tháng . Anh quả là một người tài năng hiếm có .
…
- Ôi trời Benny ! Tớ không thể trông đợi điều gì hơn thế ! 25000 bảng cho một chuyến du lịch . Cậu có biết điều đó có ý nghĩa như thế nào không ? – Jennifer ( cô bạn thân từ thời trung học của Ben ) reo lên .
- Phải đó Benny ! Cậu phải tận hưởng điều này . Đây là cơ hội có một không hai . – Matt ( cũng là một người bạn thân của Ben từ thời trung học ) hào hứng .
- Nhưng … chân tớ còn chưa lành mà ! Vả lại tớ còn khối việc để làm . – Ben phớt lờ những gì hai người bạn mình nói .
- Benny à . Cậu đúng là con người chỉ biết nghĩ cho xa chứ chả bao giờ nghĩ cho thấu . Cậu nghĩ xem , bây giờ sếp cậu đã cho cậu tiền và số tiền đó chỉ phục vụ cho việc hồi phục của cậu . Vậy mà cậu cứ khư khư ngồi nhà như thế này thì ông ấy sẽ nghĩ như thế nào ? Ắt hẳn ông ấy sẽ nghĩ cậu sử dụng tiền ấy cho mục đích khác , riêng tư , không có lợi cho công ti . Ông ta không sa thải cậu mới là chuyện lạ . Cậu đúng là có phúc không biết hưởng. – Jennifer ra giọng dạy bảo .
Ben nghe cô bạn mình nói thấy cũng hợp tình hợp lí lắm thay . Nhưng anh vẫn còn do dự thì Matt nhảy vào .
- Benny , cậu xem này ! Tớ đã in mấy thứ này từ trên mạng . Cậu xem : Venice lãng mạn , Paris hào nhoáng , Marid cổ kính …Nào anh bạn ! Đến lúc tận hưởng rồi !
Ben chần chừ hồi lâu , nhưng có vẻ ý chí của anh đã bị lung lay bởi lí lẽ của hai người bạn đang người tung người hứng .
-Thôi được rồi ! Nhưng tớ vẫn còn ngồi xe lăn , đi lại khó khăn như thế này , tớ sẽ không chọn đi đến những nơi cậu vừa nói đâu . Đưa mấy tờ quảng cáo đây tớ xem . – Ben vừa nói vừa chìa tay về phía Matt , vẻ mặt ngao ngán cứ như anh đoan chắc mình sẽ chẳng tìm được gì trong cái xấp này . Trong khi hai người bạn của anh thì đang nháy mắt với nhau như một tín hiệu ăn mừng thành công .Vì một khi anh đã quyết định thì cả hai người họ cũng sẽ được đi theo .
- Xem nào , Sydney , Quebec , San Diego …Không , không ! Những nơi này ồn ào quá !- Chợt ánh mắt Ben dừng lại trước một tấm ảnh . Một thị trấn cổ kính ẩn hiện trong sương mù . Những rừng thông bạt ngàn bao bọc bốn bề tạo cho nó vẻ cách biệt với thế giới bên ngoài . Cảnh núi non hùng vĩ và rừng thác bạt ngàn hợp thành một bức tranh thiên nhiên hoang sơ đến hoành tráng . Ben thốt lên – Hoàn hảo ! Thực là hoàn hảo ! Thị trấn Dungannon , Đông Bắc Ireland , 11000 dân . Các cậu xem này ! Nơi đây qủa là tuyệt hảo. Nhìn nó cứ như một mảnh đất bình yên giữ muôn trùng sóng dữ .
- Dungannon à ? Chỗ này nghe lạ thế ! Tớ nhớ mình có in nó ra đâu nhỉ . – Matt cúi sát vào tờ giấy quảng cáo trên tay Ben .
- Thị trấn Dungannon , Đông Bắc Ireland ? Tớ có nghe qua một lần . Hình như là trong một câu truyện cổ . Nhưng tớ chả nhớ truyện kể về cái gì . – Jennifer cau mày suy nghĩ trong lúc tay cô vuốt nhẹ lên cằm .
- Trong truyện cổ à ? Hay đấy . Nơi này có vẻ bí ẩn .- Matt háo hức – Xem nào , nơi ở là biệt thự Rinevilla . Một căn nhà cổ có tuổi thọ 300 năm . Tuyệt !
- Nơi nào cũng được , miễn là Ben thích ! – Jennifer ngừng làm cái vẻ suy tư mà quay sang cười tít cả mắt .
- Ok ! Cứ quyết định nơi này nhé . Việc đặt vé và chỗ ở để tớ lo . – Matt nhanh nhảu.
- Cảm ơn Matt ! Lần này tớ có khỏi bệnh stress cũng là nhờ công hai câu đấy ! – Ben vừa nói vừa nhìn lại lần nữa tấm ảnh đẹp . Hai cánh mũi anh phập phồng như đang ngửi thấy mùi sương mù mát rượi của chốn thiên đàng này .
[Những giấc mơ bí ẩn của LamDai]
Posted by lamdai
at 07:36 AM on June 15, 2009
|
comments (0)
|

Người ta gọi chúng là "Răng Sư Tử"
Ngày 16 tháng 5 , năm Kỉ Sửu .
Bút chấm môi , mặt lại trầm ngâm . Đã lâu lắm rồi , từ khi tâm hồn cô quạnh và khô khốc , những án văn màu mỡ và tươi mát mùi yêu thương theo khói bụi bay về nơi mịt mùng xa thẳm. Trang giấy trắng bỗng sặc mùi ẩm mốc và hương mực tím thoang thoáng trộn với cần sa. Nỗi say sưa , huyễn hoặc ngày càng dai dẳng như những cơn mê man , những cơn sốt triền miên không bao giờ chấm dứt . Ngoài cửa sổ , một nhành hoa bồ công anh đua đưa thả bay đàn con nhỏ. Nó nhìn bọn trẻ bay đi , mỉm cười vẫy tay cho đến khi trơ trụi và rệu rã . Giật mình nhận thấy những cơn mơ của mình cũng bồng bềnh như vậy . Rồi chập chờn những cái vẫy tay và nụ cười lần cuối . Chỉ cần mắt nhắm lại thì sẽ chẳng bao giờ thấy nữa . Không , không bao giờ nhắm mắt . Mãi cho đến lúc chết vẫn phải nhìn mãi mãi để thấy mãi mãi những gì mình yêu thương.
Mỗi khi trái tim đập là tiếng yêu thương lại được sống. Dẫu xác thân điêu tàn , rục rữa , vẫn còn ánh mắt long lanh và con tim vẫn đập . Sống , sống để được nhìn lần cuối và yêu lần cuối nhưng sẽ là mãi mãi. Khi hơi thở cuối cùng trút ra , sẽ trở thành gió ấm vĩnh cửu . Đôi mắt tan thành muôn vàn ánh mặt trời và nhịp đập con tim hoà cũng vũ điệu của sông núi . Rồi rung ring , rung rinh một nhành hoa . Rồi nhấp nhô bềnh bồng cả cánh đồng hoa . Có cái gì đó tái sinh trong cây cỏ . Và yêu thương đã có cuộc sống vĩnh hằng . Hạnh phúc chan chứa trong từng loài cây nhỏ nhặt . Chẳng phải tìm đâu xa , hạnh phúc gần hơn hết thảy .
[ LamDai - phút miên man ]