Posted by lamdai
at 08:56 AM on June 15, 2009
|
Có đôi khi nụ cười đến với bạn thật tình cờ , có đôi khi chỉ cần một ánh mắt , sự thân thiện sẽ chào đón bạn ...
Hôm nay nghe nói phòng thí nghiệm có người mới đến làm , anh thật không ngờ đó là là An .An là một cô gái xinh xắn, thông minh và nhạy cảm . Hai người đã từng có một thời quấn quít với nhau như hình với bóng . Thật khó có thể mường tượng rằng trong một thời đại mà mọi trái tim đều băng giá và mọi cái nhìn đều lãnh cảm lại có thể tồn tại một tình bạn trong sáng và đẹp đẽ đến thế . An chia tay anh ngay sau khi tốt nghiệp , cô muốn sang Phần Lan để tu nghiệp một thời gian . Anh hiểu rất rõ sẽ thật sai lầm nếu anh khuyên cô ở lại , bởi vì An luôn là một cô gái tài năng và ôm ấp mộng bay nhảy ở những phương trời mới . Tuy vậy anh vẫn không thể nào quên được cái bóng lẻ loi của mình trải dài trên đất phi trường vào cái ngày mãn thu năm ấy .
Năm năm , quãng thời gian đủ dài để kí ức con người chớm quên đi hết thảy những buồn vui của quá khứ . Thế mà An trở lại đúng vào cái thời điểm đó , thời điểm mà hình ảnh của cô trong kí ức anh chỉ còn là một chấm sáng chập choạng . Có lẽ nếu chỉ cần phai đi một thời gian nữa thì dù có gặp lại thì anh cũng chẳng nhận ra cô .Anh muốn bắt chuyện với An , nhưng có cái gì đó ngăn anh lại . Anh nhận ra ánh mắt long lanh và đôi môi mấp máy như muốn nói điều gì của An khi hai người gặp lại nhau tại công sở . Có lẽ cũng như anh , An không thể mở lời . An có bằng cấp cao nên vừa đến đã làm sếp của anh . Hiển nhiên cô chỉ làm việc trong văn phòng , còn anh thì mải miết làm thí nghiệm trong phòng LAB . Cả hai chằng thể trò chuyện với nhau , hay là không muốn trò chuyện với nhau ? Khoảng cách của hai con người làm chung một cơ quan xa nhau vậy đấy. Khoảng cách của lòng người ...
Cơn mưa ồ ạt và dai dẳng quá ! Thời tiết bao giờ cũng đỏng đảnh như vậy vào những ngày cuối thu . Cái cầu thang sắt lộ hẳn ra ngoài hiên . Từng dòng nước mưa xối xả không ngừng dội lên những bậc thang đã đến hồi hoen rỉ . Anh nhẩm tính nếu bước xuống hết những bậc thang rồi từ đấy chạy thật nhanh ra ô tô , mở cửa ô tô rồi nhảy vào tổng công đến gần hai phút . Khoảng thời gian tưởng chừng rất ngắn đó cũng đủ khiến anh ướt như chuột lột . Anh ngần ngại đứng mãi trong hiên , hy vọng cơn mưa sẽ bớt hung hãn . Nhưng khổ nỗi đã đứng gần mười lăm phút mà chẳng thấy trận mưa giảm đi tí uy lực nào.Đang loay hoay thì anh thấy An từ trong bước ra . Cô mặc cái drip đỏ trông thật trẻ trung và xinh đẹp . Cô ngước lên nhìn anh . Và trong khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau , bấc giác anh nở nụ cười thân thiện . An có hơi sững sờ , nhưng rồi cô nhìn anh , cười rất tươi . Nụ cười của cô vẫn đẹp rạng ngời , hồn nhiên thư thuở hai người còn đi học.; An đưa tay vào giỏ , nhìn anh ánh mắt tinh nghịch rồi lôi ra một chiếc dù gấp . Cô chìa chiếc dù ra trước mặt anh rồi cắn môi làm điệu :
-Em đang đợi anh cầu xin đấy !
Như là một phản ứng quen thuộc từ lâu , anh đáp :
-Bây giờ làm sếp rồi thì ăn hiếp anh đó hả ? - Vừa nói anh vừa trỏ tay lên mũi An .
-Anh sẽ không cầu xin đâu , nhưng anh sẽ cho em đi nhờ xe . À mà tiện thể anh mời em dùng chút gì nhé !
-Okie Okie ! Lâu rồi em không có dịp ăn quán ở Việt Nam . Từ bữa về đây tới giờ cứ lo làm sổ sách không hà . - Nói rồi An cười rạng rỡ . Trong lòng anh dấy lên một sự thắc mắc tại sao mà sự thân thiết này , từ lâu đã mất đi , nay lại trở về với anh và An một cách tự nhiên và nhanh chóng như thế .Nhưng câu hỏi đó chóng mờ nhạt trong tiếng cười nắc nẻ của An và tiếc mưa rời rào rạt không dứt .
Sau cái ngày hôm ấy , trời không còn mưa nữa . Có vẻ như nó đã trút hết những giọt nước cuối cùng của mùa thu để chuyển sang đông thời lạnh lẽo .Cũng sau cái ngày ấy , anh và An không còn cách xa nhau nữa , hai người trở lại thân thiết như cái thời đi học .Anh tự hỏi , nếu như cái ngày hôm ấy , trời không đổ mưa , hoặc nếu như hôm ấy anh có mang theo dù hoặc giả nếu hôm ấy ... anh không nở nụ cười với An thì hai người có thể nào phá tan bức tường rào câm lặng hay không , có nối lại tình bạn hay không . Đến bây giờ anh vẫn không hiểu lí do của nụ cười hôm ấy , những anh tin chắc rằng nó thật kì diệu .
[Rex - Đây chỉ là một câu chuyện do mình tưởng tượng ra thôi . Các bạn thân mến , đôi khi một cử chỉ , một nụ cười cũng thật đáng trân trọng . Hãy tự tin và làm nên điều kì diệu ]
Categories: Sáng tác