Posted by lamdai
at 08:59 AM on June 15, 2009
|
Bạn sẽ nghĩ đó là điều nhảm nhí và điên khùng nhất mà mình từng nghe , nhưng tôi lại quyết định làm điều đó .
Ý định này xuất phát từ khi tôi biết đến sự hiện diện của con quỷ đang ẩn náu trong cơ thể tôi . Nó lớn lên từng ngày và sử dụng nội tạng của tôi để nuôi sống cơ thể nó . Một ngày đẹp trời nào đó , khi mà lục phủ ngũ tạng của tôi đã bị đánh chén sạch , tôi sẽ chết .
Thật khó mà diễn tả cảm giác của một kẻ sắp chết . Chỉ khi chiếc đồng hồ báo tử của bạn bắt đầu đếm ngược và bạn không biết chính xác thời điểm nào hồi chuông vàng sẽ gióng lên khiến thân thể bạn đổ gục , hồn lìa khỏi xác , bạn mới hiểu rõ được cảm giác ấy .Bạn sẽ buộc chính mình vào bất cứ điều gì khiến bạn sợ hãi vào đau khổ : sự chờ đợi hay lưu luyến ; nỗi lo âu hay thù hận ...Và khi cái chết đến , bạn bàng hòang tột độ , bạn giãy giụa trong đau đớn và tuyệt vọng để níu kéo lấy sự sống .
Dường như đó là kịch bản chung cho rất nhiều ( tôi không nói là tất cả ) bệnh nhân ung thư thời kì cuối . Nhưng tôi quyết định thay đổi kịch bản đó . Tôi sẽ chuẩn bị cho ngày mình ra đi và tôi sẽ không sợ hãi khi trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay của những người mà tôi thương yêu .
Tôi bắt đầu lên kế họach cho lễ tang của mình .. Nào là rèm trang trí , vòng hoa , đội nhạc kèn trống ...Tôi nghĩ ít ra đến khi chết mọi người cũng phải chú ý đến tôi nên tôi sẽ làm rình rang một chút . Tôi sẽ cho người ta bắt một cái cầu nhỏ , họ hàng người thân tôi sẽ đi qua trên chiếc cầu ấy và thả xuống dòng nước bên dưới một đồng tiền . Đó là nghi lễ mà tôi đã thực hiện trong đám tang ông nội tôi lúc tôi chỉ mới sáu tuổi . Người ta quan niệm rằng trước khi đặt chân đến phong đô , linh hồn người chết phải đi qua một chiếc cầu , khắp hai bên là những cô hồn dạ quỷ đói khát sẽ đến quấy phá người chết , cho nên phải thả tiền xung quanh để cho bọn ma quỷ không làm quấy nữa .Tôi không tin chuyện này lắm , nhưng tôi vẫn muốn có nghi lễ này trong đám tang của mình .Tôi nói với mẹ những sắp xếp của tôi , mẹ khóc rất nhiều và tôi cũng khóc .Nhưng mẹ vẫn chấp nhận , vì đây là nguyên vọng cuối của tôi mà .
Tôi yếu ớt đến nổi không thể ngồi dậy xem người ta hành lễ ra sao nữa . Nhưng tôi vui lắm vì có lẽ tôi là người duy nhất cho đến nay tự chứng kiến được lễ tang của mình cho đến khi nhắm mắt xuôi tay .Mọi người tập trung quanh giường nơi tôi nằm .Những người đàn ông thì lặng lẽ nhìn tôi , đàn bà thì rưng rưng nước mắt .Tôi tự mường tượng ra cái thân xác tàn tạ của mình trong giây phút này mà thờ dài như thu lại can đảm .Ở cạnh giường là chị tôi , mắt chị sưng và thâm quầng vì khóc nhiều chị muốn nói với tôi điều gì đó , nhưng lại quay đi , lấy khăn lau nước mắt .Bên trái tôi là bà và mẹ đứng nhìn tôi , họ cũng khóc . Tôi tự trách mình đã làm mọi người đau lòng . Qủa thật , chết cũng là một cái tội . Tôi những tưởng có thể tỏ ra cứng rắn trong giờ phút này , nhưng tôi không thể , nước mắt cứ thi nhau đổ ra ngòai , chảy hòai không dứt .
-Nắm tay con đi , nắm tay em đi ! - Tôi thều thào- Đừng rời xa con đến khi con ngừng thờ nhé !
Chị tôi bật khóc , tiếng khóc bi thương và ai óan nhất mà tôi từng nghe .Mẹ ôm chầm lấy tôi rên xiết , nước mắt mẹ thấm vào áo tôi nóng ấm .Ba tôi nắm chặt tay tôi như thể ông muốn giằng lại tôi từ tay thần chết .
Mắt tôi nhòa đi và tôi cảm thấy cái chết đang đến gần . Giây phút này , tôi chợt thấy muốn sống , tôi thấy mình còn ước mơ và hy vọng chưa được thỏa mãn , tôi thấy nỗi lưu luyến của mình đối với những người mà tôi yêu thương . Bằng tất cả sức lực cuối cùng tôi nói :
-Nếu có kiếp sau , con xin được làm con của ba mẹ , em xin được làm em của chị . Cám ơn mọi người vì đã cho con tất cả những gì mà con muốn trong ngày cuối cùng này và trong suốt cuộc đời của con .
Trong giây phút đó , những kỉ niệm của tuổi thơ bỗng chốc tràn về . Tất cả những hình ảnh đó hiện về như một đọan phim của đời tôi , với những tiếng cười râm ran , những tiếng khóc não nùng . Tất cả trôi qua thật nhanh rồi vụt tắt ...
Đó chỉ là giấc mơ của tôi . Một giấc mơ đáng sợ đã giúp tôi nhìn nhận lại cuộc đời . Một ngày nào đó tôi cũng sẽ chết như tất cả con người trên thế giới này . Nhưng tôi sẽ cố gắng giữ lại nhiều hơn một cuốn phim ngắn những hình ảnh đẹp về cuộc đời . Đến lúc đó tôi sẽ không còn phải hối tiếc nữa .
Bất cứ cái gì đã tồn tại thì phải diệt vong , sao trên trời và hoa trên mặt đất rồi cũng phải chết . Cái chết là thanh thản hay là dữ dội thì tùy thuộc vào bản chất của sự vật đó lúc còn sống .
[LamDai - Tản mạn về cái chết]
Categories: Sáng tác